Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- SERIES PHÙ THẾ TRU YÊU LỤC
- Phù Thế Tru Yêu Lục 2 - Gã Sành Ăn - Chap 1
1.
Đảo Ly Trần nằm ở một nơi hẻo lánh, khó mà tìm thấy trên bản đồ, vốn là động phủ tu luyện của sư tổ phái Mao Sơn, đạo nhân Kh/inh Trần.
Sau khi đạo nhân Kh/inh Trần qu/a đ/ời, Đại đệ tử của ông là Lâm Thanh Tuyết, đã ở lại hòn đảo này. Cô dùng sương m/ù dày đặc và các trận pháp để bao bọc hòn đảo, khiến nó càng trở nên bất khả xâm phạm.
Tương truyền, trên đảo có rất nhiều kỳ hoa dị thảo, cùng với đan dược, pháp bảo mà đạo trưởng Kh/inh Trần để lại, khiến vô số đạo sĩ tu luyện khao khát tìm đến.
"Là nơi này sao?"
"Đúng rồi! Tấm bản đồ này tôi m/ua của Hàn lão Tứ với giá mười ngàn tệ, tuyệt đối không sai! Lần này tôi sẽ phát tài rồi! Chỉ cần lấy được một món thôi, ra ngoài b/án là được giá lắm! Ki/ếm đậm rồi!"
"Thế còn chờ gì nữa, mau lên đảo thôi!"
"Đi, đi, đi!"
Tôi chán nản nghịch chiếc gương nước, nhìn hai tên tr/ộm nhỏ tự cho là không ai phát hiện, nghênh ngang lên đảo. Chúng nhổ sạch đám củ cải, cà tím tôi trồng, tưởng đó là linh thảo. Sau đó, chúng mò về phía sau núi.
"Ôi chao, anh Cả vẫn còn đang ngâm mình trong hàn đàm phía sau núi kìa." Tôi lười biếng đứng dậy, vươn vai, thong dong đi về phía sau núi: "Không thể để anh ấy ăn phải đồ bẩn được~!"
Vừa đến sau núi, tôi đã nghe thấy hai tiếng kêu thảm thiết từ phía xa, rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Tôi vẫn không nhanh không chậm bước đến.
Vòng qua tảng đ/á, tôi thấy hai thanh niên cao lớn, vạm vỡ đang nằm rên hừ hừ trên mặt đất, không thể đứng dậy được.
Lâm Thanh Từ nửa người ngâm trong hồ nước, nửa thân trên mặc chiếc áo lót trắng vạt chéo. Áo đã bị nước ngấm ướt sũng, dính ch/ặt vào người, lấp ló chiếc eo thon săn chắc, khỏe khoắn. Mái tóc đen dài bồng bềnh trên mặt nước, sắc mặt tái nhợt, răng hơi nhô ra, trông có vẻ tâm trạng rất tệ.
Tôi khoanh tay, tựa vào một tảng đ/á và huýt sáo: "Vóc dáng không tệ."
Lâm Thanh Từ trừng mắt nhìn tôi, bay vút lên bờ. Khi chạm đất, anh đã thay một bộ trường sam màu xanh, búi tóc bằng trâm ngọc.
"Sao hả, không hợp khẩu vị à?" Tôi ngồi xổm xuống, chọc chọc vào trán một trong hai người nọ: "Thịt cứng quá à?"
Khuôn mặt Lâm Thanh Từ vẫn không chút biểu cảm: "Hôi."
"Thế thì dễ thôi." Tôi búng tay một cái. "D/ao Hoa, Lộ Vũ."
"Chúng con đến đây!"
Hai đứa trẻ khoảng bảy, tám tuổi, một trai một gái, đột nhiên xuất hiện từ hư không. Chúng mặc áo xanh và hồng, búi tóc trái đào, trông vô cùng đáng yêu.
Cả hai cười hì hì chạy tới, mỗi đứa ôm một bên chân tôi: "Chủ nhân có gì dặn dò ạ?"
Tôi chỉ vào hai người đang nằm dưới đất: "Anh Cả chê hôi, các con mang chúng xuống rửa sạch sẽ rồi đem lên đây, làm món thịt hấp bột gạo."
"Vâng ạ~!" Hai đứa quay lại, trên gương mặt đáng yêu bỗng hiện lên nụ cười âm u, l.i.ế.m môi nói: "Đây là huyết thực ba trăm năm mới có đấy, phải nấu cho thật ngon mới được~!"
"A! Đừng mà!"
"Đại vương tha mạng!"
Hai người hét lên rồi sùi bọt mép, ngất đi.
Tôi tẻ nhạt nói: "Gan có thế mà cũng dám đến tr/ộm bảo vật à?"
Thân hình Lâm Thanh Từ khẽ động, bay vút lên trước. Tà áo xanh bay phấp phới, mái tóc đen tung bay, mang vẻ đẹp như một vị tiên bị đày xuống trần gian.
Tôi lầm bầm theo sau: "Biết thế này có thể khiến anh ấy ra ngoài, tôi đã bắt Tiểu Phi ném thẳng xuống hồ rồi."
Người đang bay phía trước - Lâm Thanh Từ, thân hình loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã xuống.
Đến tiền sảnh, Lộ Vũ dùng nước lạnh tạt cho cả hai tỉnh lại.
"Tha mạng! Tha mạng!" Tỉnh dậy, cả hai ôm đầu c/ầu x/in, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt.
Tôi thấy ồn ào, chỉ tay từ xa khiến họ im bặt: "Tôi hỏi, các người chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu. Tốt nhất là nói thật, nếu không, hừ hừ." Tôi chỉ vào Lâm Thanh Từ: "Đại vương nhà tôi đã ăn chay mấy trăm năm nay, hôm nay sẽ lấy các người khai vị."
Hai người gật đầu lia lịa, sợ rằng trả lời chậm sẽ bị hấp chín mà ăn.
Tôi hỏi: "Các người đến đây để tìm bảo vật?"
Hai người đi/ên cuồ/ng gật đầu.
Tôi hỏi tiếp: "Có phải một người gọi là Hàn lão Tứ đã b/án bản đồ cho các người không?"
Biểu cảm của cả hai lộ vẻ kinh ngạc, không hiểu sao tôi lại biết người b/án bản đồ là Hàn lão Tứ, nhưng họ vẫn tiếp tục gật đầu.
Tôi lại hỏi: "Bản đồ có trên người các người không?"
Hai người tiếp tục gật đầu. Người đàn ông thấp hơn ở bên trái cúi đầu nhìn vào n.g.ự.c mình.
Tôi liếc mắt, một tờ giấy bay ra từ n.g.ự.c anh ta, mở ra trước mặt tôi.
Vốn đang tựa vào ghế, nhưng ngay khi nhìn thấy tấm bản đồ, tôi lập tức ngồi thẳng dậy, dán mắt vào những hình vẽ trên đó. Lâm Thanh Từ nhoài người tới xem, D/ao Hoa và Lộ Vũ cũng chen vào.
D/ao Hoa kinh ngạc kêu lên: "Giống quá!"
Lộ Vũ chỉ vào vài lá cờ nhỏ trên bản đồ: "Thậm chí vị trí cờ trận pháp mà Chủ nhân đã bố trí cũng được đ/á/nh dấu hết rồi!"
Tôi nắm ch/ặt tấm bản đồ trong tay, nhìn hai người đàn ông, ánh mắt lạnh lẽo: "Hàn lão Tứ đó sống ở đâu?"
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chapter 6
Chapter 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook