Ta mang theo thanh kiếm gãy, mời trăng sáng.

Ta mang theo thanh kiếm gãy, mời trăng sáng.

Chương 3

24/01/2026 20:20

Trong căn nhà tranh đột nhiên có thêm một người, việc ta phải làm mỗi ngày cũng nhiều hơn.

Cày ruộng, chăn trâu, rồi sắc th/uốc.

Thời Khanh tính tình quá lương thiện, chỉ uống vài thang th/uốc đã vơi đi quá nửa sự đề phòng với ta.

Mỗi khi cười thì hai hàng mày cong cong, nhìn thôi cũng đủ khiến lòng người ấm áp.

Chỉ có điều, vết thương trên người y không ổn chút nào.

Ta đã lén nhìn qua một lần.

Những vết thương đã đóng vảy lại nứt ra, m/áu trào ra, chồng chéo lên nhau.

Cứ lặp đi lặp lại, chẳng biết đã bao nhiêu lần.

Ta muốn xem kỹ hơn thì lại bị y che mất tầm mắt.

“Đừng lo, nó sẽ tự lành.”

Không thể nào.

Thiên hạ đều nói người có tiên cốt là tu chân giả bẩm sinh, không ch*t không bị thương.

Nhưng kẻ mất đi tiên cốt còn thua cả phàm nhân tầm thường.

Ít ra chúng ta không phải chịu đ/au đớn triền miên.

Hệ thống cười lạnh: [Ta đã cảnh báo ngươi từ lâu rồi, vết thương của y không dễ chữa thế đâu. Ngươi phí công ở đây chi bằng sớm đưa người qua đó đi.]

“Đưa qua đó… rồi sao nữa?”

Lại bị ép bước trên con đường chẳng hề mong muốn ư? Câu chuyện dài đằng đẵng nhưng chưa bao giờ thật sự nói về Thời Khanh, chỉ mải miết tả Tần Trúc vất vả thế nào mới chiếm được người trong lòng đã mong nhớ bấy lâu.

Vị tiên nhân tôn quý nhất tu chân giới, nơi có thể đặt chân từ non sông vạn dặm thu bé lại thành căn phòng vuông vức.

Họ gọi thứ tình cảm này là cưỡ/ng ch/ế ái.

Nhưng nếu tự nguyện, cớ sao Tần Trúc phải dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ, lại còn đoạt mất tiên cốt của y?

Hệ thống im lặng giây lát: [Nhưng cũng đâu trách Tần Trúc được, người hắn thích đứng quá cao...]

“Vậy thì hắn nên có gắng trèo lên, chứ không phải kéo người ta rơi xuống, lăn lộn trong vũng bùn!”

Ta không dám để nước mắt rơi vào ấm th/uốc, chỉ biết dùng tay lau đi.

“Không trách công chín của ngươi đâu, chỉ trách tiên nhân quá tin người, không đề phòng đồ đệ tự tay nuôi lớn. Trách y năm ấy lòng dạ từ bi, gạt hết dị nghị đem đứa trẻ bị bỏ rơi về tông môn tự mình nuôi dưỡng.”

Nhìn đi, nuôi ra một con sói mắt trắng to như thế.

Danh sách chương

5 chương
24/01/2026 20:20
0
24/01/2026 20:20
0
24/01/2026 20:20
0
24/01/2026 20:20
0
24/01/2026 20:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu