Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Học kỳ hai năm ba đại học, khoảng thời gian chia tay mà chúng tôi đã hẹn ngày một gần.
Cứ nghĩ đến việc sắp phải kết thúc mối tình này, trong lòng tôi lại sinh ra cảm giác luyến tiếc.
Để tránh sau này phải đ/au khổ, tôi bắt đầu chuẩn bị sẵn tâm lý dứt bỏ từ trước.
Chuyến du lịch năm đó, Mạnh Phồn Du sắp xếp đi Anh.
Ngày thứ hai đặt chân đến hạt Kent, trong lúc tôi vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ mệt mỏi vì lệch múi giờ, bỗng có một đám người xông vào khách sạn.
Tôi bị ép thay váy cưới, trang điểm, trở thành một cô dâu hoàn mỹ, sau đó bị đưa lên cỗ xe ngựa đỗ ngoài cửa khách sạn.
Không biết Mạnh Phồn Du đã sắp xếp mọi thứ này từ lúc nào.
Tôi và anh đã tổ chức một đám cưới tại Nhà thờ chính tòa Canterbury do đích thân cha xứ làm chủ hôn.
Không có ai dự lễ.
Chỉ có hai người chúng tôi mà thôi.
Một đám cưới không được công nhận.
Mãi cho đến khoảnh khắc trao nhẫn cho nhau, tôi mới chợt hiểu ra, vì sao anh lại phá lệ đòi tôi tặng một chiếc nhẫn làm quà sinh nhật năm nay.
====================
Chương 2:
Hóa ra, chỉ là để trong giây phút trao nhẫn này, tôi có thể lấy ra được một chiếc nhẫn.
Đây là một cuộc hôn nhân vô hiệu.
Trong lòng chúng tôi đều hiểu rõ.
Thế nhưng, đêm hôm đó, khi Mạnh Phồn Du thở hổ/n h/ển định đi tắm nước lạnh, tôi đã kéo anh lại.
Tôi đ/è anh xuống giường, hung hăng hôn anh.
Cả người anh khẽ r/un r/ẩy, thất thanh gọi tôi: "Thường Kim Duyệt."
Tôi hờn dỗi trách: "Đêm tân hôn đấy Mạnh Phồn Du, anh đừng có làm mất hứng thế chứ."
Sao cũng được.
Tôi thầm nghĩ, mặc kệ tương lai có đi đâu về đâu.
Chỉ cần ngày hôm nay, tôi – Thường Kim Duyệt, là cô dâu của Mạnh Phồn Du anh.
Tôi nuông chiều bản thân mình.
Chỉ lần này thôi.
Lúc đó cứ tưởng chỉ một lần, nhưng sau đó thật ra lại là rất nhiều lần.
Có những nguyên tắc, một khi đã bị phá vỡ thì dường như chẳng còn lập trường để tuân theo nữa, chỉ có thể vỡ rồi lại vỡ, hết lần này đến lần khác tan nát.
Cả tôi và Mạnh Phồn Du đều đã mất kiểm soát, không sao phanh lại được.
Tôi tự nhủ với lòng, cứ coi như đây là sự buông thả vào những ngày đếm ngược, lưu lại chút đi/ên cuồ/ng, cũng không uổng công tôi đã từng chiếm hữu Mạnh Phồn Du.
Tôi không chắc khi nào Mạnh Phồn Du sẽ nhắc đến chuyện chia tay.
Suy cho cùng, giao ước ban đầu của chúng tôi là: chỉ yêu đương, không kết hôn, tốt nghiệp là chia tay.
Chẳng hề nói cụ thể là vào ngày nào.
Tôi quả thực đã ôm tâm trạng dày vò chờ đợi suốt một thời gian, nhưng anh mãi vẫn chẳng mở lời.
Vé máy bay về thành phố C đã m/ua xong, không còn thời gian để chần chừ thêm nữa, tôi và Mạnh Phồn Du cần một lời từ biệt chính thức.
Tôi chủ động hẹn anh tại một nhà hàng khá yên tĩnh gần trường, rồi nói lời chia tay với anh.
Tôi từng tưởng tượng phản ứng của Mạnh Phồn Du.
Tôi nghĩ, anh hẳn sẽ giữ vững phong cách từ trước đến nay, thản nhiên chấp nhận, rồi lịch thiệp và nhã nhặn nói lời tạm biệt.
Nào ngờ, anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi, rồi nói: "Không."
Tôi vẫn chưa kịp phản ứng, ngơ ngác hỏi lại anh: "Không gì cơ?"
Anh chăm chú nhìn sâu vào mắt tôi: "Thường Kim Duyệt, anh không muốn chia tay."
Chương 12.
6
Chương 6
Chương 26: Tín Điều
Chương 8
Chương 7
Chương 13
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook