Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- CẨM NANG ĐI SĂN
- Chương 8: HẾT
Tôi bình tĩnh nhìn bờ môi đang trắng bệch, r/un r/ẩy của Lộ Dã và những giọt nước mắt lớn đang lã chã rơi của anh, rồi đứng dậy đi về phía phòng ngủ, "Để tôi giúp anh nhớ lại nhé. Lúc đó rõ ràng anh biết tôi khó thở, cơ thể không ổn, nhưng vì lo lắng tôi sẽ phá hỏng tiệc sinh nhật của Thẩm Mộc, nên chính tay anh đã nh/ốt tôi vào kho, vì sợ tôi trốn thoát, anh còn đặc biệt khóa cửa lại. Đêm đó, tôi đã suýt c.h.ế.t trong căn nhà kho ấy."
11.
Quay trở lại phòng khách, tôi đẩy chiếc thẻ ngân hàng anh ta đưa và một bản tài liệu đến trước mặt anh ta. Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống anh ta, nhưng từ tận đáy họng lại tràn ra tiếng nức nở nồng đậm, "Tôi thừa nhận tôi tiếp cận Chung Úc là để chọc tức anh, để anh gh/en. Tôi cũng thừa nhận tôi còn yêu anh, tôi thực sự không buông bỏ được anh. Nhưng bây giờ, tôi không dám tiếp tục yêu anh nữa. Trong lòng anh vẫn còn chứa chấp Thẩm Mộc, còn tôi thì..."
Lộ Dã vốn đang ngồi sụp dưới đất bỗng bật dậy, anh ta cuống cuồ/ng lao đến trước mặt tôi, nắm ch/ặt lấy tay tôi, sự mong chờ và kích động trong mắt như sắp tràn ra ngoài, "Em có thể yêu anh! Tất nhiên là có thể tiếp tục yêu anh! Xin lỗi Kỷ Hi, xin lỗi, xin lỗi, thực sự xin lỗi em! Đến tận bây giờ anh mới nhìn thấu trái tim mình, quá khứ đều là lỗi của anh, là anh khốn nạn, anh không phải là con người! Em đ.á.n.h anh đi!"
Anh ta nắm lấy tay tôi, ép tôi t/át vào mặt anh ta. Tôi bình thản nhìn thẳng vào anh ta, sau đó nhét bản tài liệu mà Chung Úc mang đến cho tôi vào tay anh ta.
Tiếng mưa đ/ập mạnh vào cửa kính, Lộ Dã ở phía sau ôm ch/ặt bản tài liệu vào lòng. Khoảnh khắc mở cửa bước ra, anh ta quay đầu lại nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy tình yêu, "Cảm ơn em đã sẵn lòng cho anh một cơ hội nữa! Kỷ Hi, anh sẽ không làm em thất vọng đâu."
Tôi xua xua tay, mỉm cười đáp lại anh ta: "Được, em đợi anh."
Khoảng thời gian tiếp theo, tôi không gặp lại Lộ Dã nữa. Mãi đến ngày chuyện đại sự thành công, anh ta lại tìm đến cửa. Tiếc là tôi sớm đã cao chạy xa bay.
Mười phút trước khi lên máy bay, tôi nhận được điện thoại của Lộ Dã. Anh ta hưng phấn khoe khoang với tôi việc Thẩm Thừa Minh đã sập bẫy của anh ta và tin tức Thẩm thị sắp phá sản. Tôi ậm ừ đối phó vài câu. Dường như anh ta cảm nhận được điều gì đó, giọng điệu lập tức trở nên nóng nảy: "Em đang ở đâu? Anh vừa đến tìm em sao không có ai mở cửa? Gửi địa chỉ đây, anh đến đón em ngay!"
Chung Úc ngồi bên cạnh đảo mắt kh/inh bỉ, bĩu môi đầy coi thường. Tôi không nhịn được mà cười khẽ "Tôi đang ở sân bay, máy bay sắp cất cánh rồi. Lộ Dã, cảm ơn anh đã giúp tôi hoàn thành tâm nguyện! Không bao giờ gặp lại nữa."
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến tiếng chất vấn gi/ận dữ và khản đặc của Lộ Dã, "Mẹ kiếp em lợi dụng tôi? Tôi yêu em như thế! Sao em dám lợi dụng tôi? Kỷ Hi! Em lừa tôi đúng không? Em nói đi, nói đi chứ! Trong lòng em, rốt cuộc tôi là cái gì hả?"
Là cái gì ư? Tôi suy nghĩ kỹ một chút, rồi chậc lưỡi đầy giễu cợt: "Lộ Dã, anh là một con chó. Một con ch.ó ng/u ngốc chỉ cần được cho khúc xươ/ng là b/án mạng cho người ta."
Tôi không hề do dự, trực tiếp vứt thẻ SIM vào thùng rác. Khoảnh khắc ấy, trái tim vốn khô héo từ lâu của tôi cuối cùng cũng bắt đầu đ/ập lại rộn ràng.
[NGOẠI TRUYỆN]
Ở cùng Chung Úc lâu rồi mới phát hiện ra, anh ấy thực sự nói cực kỳ nhiều. Ví dụ như bây giờ.
"Tôi biết cậu nhất định muốn nghe mà, này! Cậu đừng có lơ đãng được không Kỷ Hi!"
Qua lời kể của Chung Úc, tôi biết được tình hình gần đây của nhà họ Thẩm. Vào cái đêm Thẩm thị tuyên bố phá sản và bị Chung thị thu m/ua với giá thấp, Thẩm Mộc vì tâm trạng không tốt, sau khi uống rư/ợu đã lái xe gây t/ai n/ạn. Người không c.h.ế.t, nhưng phải đoạn chi ở phần bắp chân.
Mẹ Thẩm sau khi nghe tin đã ngất xỉu tại chỗ, được cấp c/ứu suốt hai ngày mới tỉnh lại. Thẩm Thừa Minh dưới những cú kích động liên tiếp đã mất đi hy vọng sống, thế là vào ngày Thẩm Mộc phẫu thuật, ông ta đã nhảy từ tầng mười tám xuống. C.h.ế.t ngay tại chỗ.
Còn về Lộ Dã, anh ta tr/ộm cắp và làm rò rỉ bí mật nội bộ của Thẩm thị, Chung Úc đã "tốt bụng" báo cho mẹ Thẩm biết, mẹ Thẩm trực tiếp kiện Lộ Dã ra tòa, nếu điều tra đúng sự thật, Lộ Dã rất có khả năng phải đối mặt với án tù.
Lúc này, Trì Lẫm gửi tin nhắn cho tôi: [Mẹ nó Chung Úc lại chạy rồi, có phải đi tìm anh không?]
Qua màn hình tôi cũng có thể cảm nhận được sự gi/ận dữ của Trì Lẫm. Tôi phối hợp trả lời cậu ấy: [Không có, cậu hỏi thử người khác xem.]
Bên kia nhắn lại ngay lập tức: [Có giỏi thì đừng để tôi bắt được anh ấy, nếu không tôi nhất định sẽ đ.á.n.h g/ãy chân anh ấy luôn.]
Tôi liếc nhìn Chung Úc đang luống cuống đặt vé ở bên cạnh, không nhịn được trêu chọc: "Anh có thể có chút cốt cách được không?"
Chung Úc hèn mọn đến mức sắp khóc đến nơi rồi, "Cốt cách quan trọng hay cái chân của tôi quan trọng hả?!"
Xì, đồ nhát gan.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
KHI "ÔNG XÃ" TRONG GAME LÀ BẠN CÙNG PHÒNG
"Ra cái giá đi, rồi rời xa chồng “cô” ngay lập tức."
Sau khi bị một đại lão "chăn gà" g.i.ế.c đi sống lại mười tám lần, tôi nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh ta vang lên.
"... Anh có ý gì?" Tôi chấn động đến mức nửa ngày trời không thốt nên lời.
"Ý tôi là tôi đã nhắm trúng tình duyên của “cô” rồi, mời “cô” rút lui cho." Đại lão giải thích ngắn gọn.
Tôi im lặng… Ủa kì vậy? Nhưng cái acc đó cũng là của tôi mà!
"Nếu tôi không đồng ý thì sao? Hơn nữa... anh ấy là đàn ông đấy?"
Đại lão đúng chuẩn phong cách cuồ/ng soái bá đạo, kh/inh miệt liếc tôi một cái: "Không đồng ý thì g.i.ế.c đến khi nào “cô” đồng ý mới thôi."
"Cùng là đàn ông thì sao chứ? Thời đại nào rồi mà còn phân biệt giới tính?"
Nghe câu này, tôi tức đến bật cười, "Được, tôi đồng ý với anh." Ông đây không chơi c.h.ế.t anh thì không mang họ Thẩm! Đồ gay c.h.ế.t tiệt!
...
"Bé cưng, dắt mũi tôi như dắt chó, vui lắm sao?" Mới khai giảng chưa được hai ngày, người bạn cùng phòng vừa đẹp trai vừa cao lãnh đã đ/è tôi xuống giường.
Trên chiếc vòng quang n/ão của anh ta, tài khoản đang đăng nhập chính là vị đại lão bị tôi lừa cho quay cuồ/ng chóng mặt kia...
Chương 1:
1.
"Ra cái giá đi, rồi rời xa chồng “cô” ngay lập tức."
Sau khi bị một đại lão "chăn gà" g.i.ế.c đi sống lại mười tám lần, tôi nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh ta vang lên.
"... Anh có ý gì?" Tôi chấn động đến mức nửa ngày trời không thốt nên lời.
"Ý tôi là tôi đã nhắm trúng tình duyên của “cô” rồi, mời “cô” rút lui cho." Đại lão giải thích ngắn gọn.
Tôi im lặng… Ủa kì vậy? Nhưng cái acc đó cũng là của tôi mà!
"Nếu tôi không đồng ý thì sao? Hơn nữa... anh ấy là đàn ông đấy?"
Đại lão đúng chuẩn phong cách cuồ/ng soái bá đạo, kh/inh miệt liếc tôi một cái: "Không đồng ý thì g.i.ế.c đến khi nào “cô” đồng ý mới thôi."
"Cùng là đàn ông thì sao chứ? Thời đại nào rồi mà còn phân biệt giới tính?"
Nghe câu này, tôi tức đến bật cười, "Được, tôi đồng ý với anh." Ông đây không chơi c.h.ế.t anh thì không mang họ Thẩm! Đồ gay c.h.ế.t tiệt!
Tôi thật sự không ngờ mình lại vấp phải cái chuyện "m/áu chó" đến mức này. Ngay lập tức, ngọn lửa gi/ận dữ vì bị g.i.ế.c mười tám lần đều bay sạch không còn dấu vết.
Hồi đầu khi mới chơi cái game thực tế ảo này, vì sợ rắc rối nên tôi đã lập một cặp acc nam nữ, tự kết tình duyên với chính mình. Ai mà ngờ được, cứ như vậy vẫn có người đến đào góc tường của tôi cho bằng được.
Tôi suy nghĩ một lát rồi đáp: "Rời xa anh ấy cũng được, nhưng dù sao tôi và anh ấy bên nhau lâu như vậy, tình cảm đã sâu đậm lắm rồi..."
"“Cô” muốn diễn đạt cái gì? Khoe ân ái trước mặt tình địch là tôi đây chắc?" Người đàn ông trước mắt mất kiên nhẫn ngắt lời, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Đó là một gương mặt tạo hình vô cùng hoàn mỹ, vừa nhìn là biết lúc nặn mặt đã tốn không ít tâm tư.
"Cho nên... phải thêm tiền." Tôi thong thả bổ sung. Nhóc con, không tống tiền cho anh ch/áy túi thì tôi không phải là Thẩm Hành!
Anh ta im lặng một lúc, nghiến răng nghiến lợi nói: "“Cô” đồng ý dễ dàng vậy sao? Sao anh ấy lại có thể nhìn trúng một người phụ nữ hám tiền và bạc bẽo như “cô” cơ chứ?"
Giọng điệu của người đàn ông mang theo sự gh/en tị và bất bình, thanh ki/ếm trong tay rục rịch như muốn c.h.é.m tôi thêm vài phát nữa.
"Tôi cũng không biết nữa, ngày xưa anh ấy bảo yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi theo đuổi tôi đi/ên cuồ/ng, tôi thấy anh ấy đẹp trai nên mới đồng ý đấy." Tôi nói dối không chớp mắt, và không ngoài dự đoán, gương mặt anh ta gh/en tị đến mức biến hình.
"Năm triệu tệ, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh ấy nữa."
Năm... năm triệu?
"Nhân dân tệ hay tiền trong game?" Tôi chấn động trong giây lát, run giọng hỏi lại.
"Tất nhiên là nhân dân tệ." Đại lão dành cho tôi một cái nhìn coi thường, đáp lại như thể đó là điều hiển nhiên.
Tôi nuốt nước miếng cái ực, cả người rơi tõm vào hố tiền. Thử hỏi trên đời này ai có thể từ chối năm triệu tệ? Ai hả? Chứ tôi là tôi không thể rồi đấy.
"Cái đó... Anh xem khi nào thì chuyển vào thẻ cho tôi? Tôi đảm bảo có thể biến mất ngay lập tức." Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại đáng giá đến thế. Đôi mắt xoay chuyển, tôi đã biết cách để b/áo th/ù vụ bị anh ta canh ở điểm hồi sinh g.i.ế.c mười tám lần rồi.
"Đưa số thẻ đây, từ nay về sau không được phép xuất hiện trước mắt anh ấy nữa!"
Chẳng mấy chốc, nhìn thông báo tiền đã về tài khoản, tôi suýt thì sướng đến ngất đi. Cái bánh bao từ trên trời rơi xuống này cuối cùng cũng rơi trúng đầu tôi rồi.
Tôi nhanh chóng đổi sang acc nam lên mạng. Vừa đăng nhập, lời mời tổ đội đã gửi tới ngay lập tức. Chính là vị đại lão tên "Mộng Lý Trường An" kia. Tôi nhìn cái tên của anh ta, rồi nhìn cái ID treo trên đầu mình là 【Đánh Cho Bạn Ra Bã】, cảm thấy hai đứa chẳng có chút liên quan gì đến nhau cả.
Tôi chấp nhận lời mời.
Trong kênh tổ đội, giọng nói của Mộng Lý Trường An không còn vẻ cuồ/ng bá ngạo mạn như trước, mà trở nên ôn hòa, thậm chí còn mang theo một tia căng thẳng.
"Anh… Bã, cùng đi đ.á.n.h phó bản mới ra không?"
Tôi: ...
Anh... Bã?!!
Mẹ nó anh có biết nói chuyện không hả? Tức đến mức muốn n/ổ tung, nhưng nghĩ đến năm triệu tệ kia, tôi đành nén gi/ận, cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất có thể: "Được thôi, nếu rơi ra trang bị thích khách thì vừa hay có thể cho Miểu Miểu dùng. Đúng rồi, gọi tôi là anh Hành đi, tên tôi có chữ Hành." Xuyên Vân Miểu Miểu, chính là acc nữ của tôi.
Gương mặt thanh niên xinh đẹp kia cứng đờ lại, lời nói mang theo sự châm chọc sắc mỏng: "Thế thì thật đáng tiếc, anh Hành, phó bản này nếu tổ đội không có acc nữ thì chỉ rơi đồ nam thôi."
Tôi cười như không cười: "Không rơi cũng chẳng sao, bỏ chút tiền m/ua cho cô ấy một bộ là được."
Mộng Lý Trường An tức đến mức mặt mũi co quắp, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: "Anh không sợ cô ta chỉ nhắm vào tiền của anh sao? Tôi không có ý chia rẽ đâu... tôi... chỉ là lo cho anh thôi, dù sao trông anh cũng đơn thuần quá..."
"Lâu như vậy rồi tôi cũng chẳng thấy cô ta tặng gì cho anh, chắc là mỗi người có một cách thể hiện tình cảm khác nhau chăng."
"Chắc chắn không phải là cô ta không yêu anh đâu, anh đừng hiểu lầm... Dù sao tôi đã nói rồi, tôi không phải hạng người thích đ.â.m bị thóc chọc bị gạo."
Trong lòng tôi thầm đảo mắt một cái, đồ trà xanh c.h.ế.t tiệt!
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook