Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- NGHỊCH ĐỒ
- Chương 5
Ta đã lâu không về Yêu Vực, cũng phải về lộ diện một chút.
“Chúc Nam, ta chợt nhớ ra gần đây có một cố nhân cần phải đến thăm. Tụ Tiên Trấn chỉ có một tiểu yêu, lần này ngươi cứ đi một mình đi.”
“Con có thể đi cùng sư tôn đến thăm trước.”
“Không cần, trừ yêu quan trọng hơn, đừng để lỡ việc.”
“Vậy được, sư tôn hãy cẩn thận, sau khi trừ yêu xong con sẽ đến đây đợi người.”
Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, ta từ từ ẩn mình, khoác lên bộ y phục lộng lẫy khi còn ở Yêu Vực. Chiếc áo choàng màu đỏ thẫm bay trong gió, lướt đi trong đêm như một bóng m/a.
Vùng đất của ta ở Yêu Vực có tên là Thanh Sơn. Là chủ nhân của Thanh Sơn, thỉnh thoảng đi tuần tra lãnh địa là rất quan trọng. Việc này có thể khiến những kẻ ng/u xuẩn không biết điều tránh xa. Đương nhiên, quan trọng nhất là không để hai vị kia phát hiện ra ta không có ở đây. Hai vị huynh đệ kia, đã muốn thôn tính lãnh địa của ta từ lâu rồi.
Bạch Hổ tuy mạnh, nhưng nếu Hắc Giao hợp sức với ta, hắn cũng không thể thắng được. Thế nên ba chúng ta duy trì một thế cân bằng kỳ lạ.
Mặc dù Hắc Giao thèm khát lãnh địa của ta, nhưng hắn sẽ không thực sự g.i.ế.c ta. Dù sao, nếu ta không còn nữa, Bạch Hổ sẽ không còn lo ngại gì, chắc chắn sẽ tiến công mạnh mẽ vào lãnh địa của Hắc Giao. Đến lúc đó, Yêu vực sẽ thực sự bị thống nhất.
Bỗng nhiên, một luồng yêu lực mạnh mẽ tụ lại từ trên không. Ở trung tâm xoáy yêu lực, một cái đầu rồng đen sì với ánh mắt tham lam hiện ra. Thân thể khổng lồ của nó lượn một vòng trên không, hóa thành một nam t.ử áo đen, dáng người cao lớn, vẻ đẹp lạnh lùng tà/n nh/ẫn.
“Xích Ly, đã lâu không gặp.”
Ta cười lạnh: “Hắc Huyền, ngươi vẫn chưa c.h.ế.t à?”
6.
Hắc Giao lại đến tìm ta. Hắn giả vờ như không có chuyện gì, nhìn quanh quất: "Ta đã rình ở chỗ ngươi rất lâu mà chẳng thấy bóng dáng đâu, còn tưởng ngươi c.h.ế.t ở bên ngoài rồi."
"Vậy thì ngươi thất vọng rồi."
"Đừng nói vậy, nếu ngươi thật sự c.h.ế.t ở bên ngoài, là huynh đệ, ta nhất định sẽ giúp ngươi chăm sóc 'gia đình'."
"Hừ, nếu ta thật sự c.h.ế.t ở bên ngoài, ngươi nên nghĩ xem con hổ trên trời kia sẽ làm gì?"
Hắn ghé sát tai ta, nói nhỏ đầy mỉa mai: "Cái t/át mười năm trước ngươi đ.á.n.h ta, đừng tưởng ta không nhận ra. Ta chỉ tò mò ngươi ngày ngày đi cùng một con người, rốt cuộc là muốn làm gì?"
Ta lập tức kéo giãn khoảng cách với hắn, giả vờ thản nhiên: "Chẳng qua là nhàn rỗi quá, g.i.ế.c thời gian thôi."
"Mặc dù ta không biết ngươi đang chơi trò gì, nhưng ta t.ử tế nhắc nhở ngươi, ngươi là yêu, còn người thân của hắn lại bị ta, một con yêu quái, ăn thịt. Nếu hắn biết sự thật, sẽ có biểu cảm gì nhỉ?"
"Ngươi muốn lo chuyện bao đồng sao?"
"Không, ta không nhàm chán như vậy."
Hắn thở dài, chỉ tay lên trời: "Ta chỉ muốn đến thăm lại bằng hữu cũ thôi."
Quả nhiên, Bạch Hổ đang lén lút rình rập trên mây, nên Hắc Giao đến tìm ta chỉ là để cho Bạch Hổ thấy. Chỉ cần ta và Hắc Giao đứng cùng nhau, Bạch Hổ sẽ không dám manh động.
Ta lạnh lùng đáp: "Thăm hỏi cũng đã lâu rồi, ta còn có việc, không thể tiếp chuyện được nữa."
Ta đã quay lại đây một thời gian rồi, giờ phải trở về chỗ hẹn với M/ộ Chúc Nam.
Ngay khi ta đang vội vã quay về chỗ cũ, từ xa ta đã cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ, đang dừng lại ở nơi ta và M/ộ Chúc Nam đã hẹn.
Là cái lão già phiền phức của Hành Vân Tông. Sao lão lại đến đây?
Ta giữ một khoảng cách an toàn, đứng từ xa quan sát. Chỉ thấy một lão già râu tóc bạc phơ đi sau lưng một đám đệ tử. Trong đó có cả tiểu cô nương ta đã gặp, bên cạnh nàng ta là một lão già khác, chắc hẳn là sư tôn của nàng ta.
Trước mặt bọn họ, M/ộ Chúc Nam quỳ nửa gối trên mặt đất, miệng phun m.á.u tươi, cố gắng chống đỡ không chịu khuất phục.
Lão già nhìn hắn như nhìn một con kiến hôi: "Ngươi có thiên phú tuyệt vời, nếu chịu mang thanh ki/ếm Huyền Thiết này gia nhập Hành Vân Tông ta, ta nhất định sẽ nhận ngươi làm đệ t.ử đích truyền. Nhưng ngươi lại cố chấp đi theo một kẻ tán tu vô danh."
"Đã vậy thì ta cũng không ép, chỉ là thanh ki/ếm Huyền Thiết này vô cùng hiếm có, ta không thể để nó rơi vào tay một tán tu không môn không phái như ngươi. Mời ngươi giao ra đây."
M/ộ Chúc Nam chống ki/ếm đứng dậy: "Đây là sư tôn tặng cho ta, ta tuyệt đối không thể giao cho các ngươi!"
Tiểu cô nương đứng bên cạnh hống hách: "Khôn h/ồn thì mau giao ra, đừng ép chúng ta g.i.ế.c người cư/ớp ki/ếm!"
Lão già bên cạnh nàng ta ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh: "Tông chủ sư huynh, bây giờ người này đã có chút danh tiếng, nếu chuyện chúng ta cư/ớp ki/ếm bị lộ ra, e rằng bất lợi cho tông môn. Nếu đã muốn cư/ớp thanh ki/ếm Huyền Thiết này, e rằng cũng không thể giữ lại người này nữa."
Lão già kia hơi do dự: "Lão phu là người yêu tài, tiểu tử, ngươi thật sự không muốn vào Hành Vân Tông ta sao?"
Dùng mạng người để u/y hi*p, đúng là chuyện mà một môn phái danh giá làm ra.
M/ộ Chúc Nam không hề có ý định khuất phục, hắn kiên cường, cô đ/ộc đứng thẳng lưng: "Đời này của ta, chỉ có một sư tôn!"
Lão già nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, khi mở ra, trong mắt chỉ còn lại sự lạnh lùng: "Vậy thì đừng trách lão phu vô tình."
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 5
Chương 13
Chương 18
7
Bình luận
Bình luận Facebook