Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- TRỐN THOÁT KHỎI HỌC VIỆN NỮ ĐỨC
- Chap 9 - Hết
Tôi ôm lấy cổ họng, toàn thân vô lực: "Cậu bắt tôi, là để b/áo th/ù? Vậy... những người khác thì sao?"
Trần Y nhún vai: "Cậu nghĩ chỉ mình tôi có khả năng lớn đến vậy ư? Để tôi nói cho cậu biết, chúng tôi là một tổ chức. Tổ chức tập hợp toàn những người b/áo th/ù. Những kẻ rác rưởi đã c.h.ế.t kia, không phải sát nhân thì cũng là kẻ h.i.ế.p d/âm giống cậu. C.h.ế.t không hết tội."
Hắn vẫy tay, hai người "cảnh sát" kia đỡ tôi dậy.
Lúc này tôi mới nhìn rõ, nữ "cảnh sát" trẻ tuổi kia phía sau gáy có dán một miếng băng gạc. Sau tai cô ta có một nốt ruồi đen.
Bất chợt, cô ta ngẩng đầu lên: "Có phải đang thắc mắc, tại sao tôi không bị ngươi đ/ập c.h.ế.t? Kem t.h.u.ố.c mà anh Trần đưa cho cậu có chút chất gây ảo giác. Cậu không biết đâu, nhìn cậu ở đó đ/ập phá hình nộm, tôi suýt nữa thì không nhịn được mà bật cười."
Dương Thư nở một nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt xinh đẹp trông lại càng thêm k/inh h/oàng. Hóa ra bọn họ là một phe.
Cô ta cố ý hóa trang x/ấu xí, chờ tôi trong Học viện Nữ Đức, cũng là để theo dõi tôi. Rồi lại cố ý giả c.h.ế.t trước mặt tôi, muốn tôi hoàn toàn từ bỏ hy vọng trốn thoát.
Chỉ là không ngờ tôi lại phát hiện ra thiết bị giám sát.
Cái gì mà cậu bé ngây thơ dành tình cảm đặc biệt cho tôi, cái gì mà tù nhân c.h.ế.t đi sống lại, tất cả chỉ là sự lừa bịp để m/ua vui cho tôi mà thôi!
"Đưa cậu ta về đi, Liễu Như Vân đang đợi cậu ya đấy." Trần Y bước về phía cửa phòng, chợt dừng lại, cười nói: "À, suýt quên nói cho cậu biết. Liễu Như Vân là người mà tôi đã tốn rất nhiều tiền mời đến, hắn mắc bệ/nh AIDS. Tôi hứa sẽ chăm sóc cha mẹ hắn, còn hắn hứa sẽ hành hạ cậu đến c.h.ế.t."
"Hắn đã hoàn thành công việc khá tốt đấy. Ha ha ha ha ha ha ha ~!"
Tuyệt vọng như thủy triều nhấn chìm tôi. Tôi chợt nhận ra, tôi thà c.h.ế.t ngay lập tức. Nhưng lại cứ như bị đóng đinh sống sờ sờ trên Thập giá phán xét này, c/ầu x/in cái c.h.ế.t cũng không được...
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: TẬN THẾ NHIỆT ĐỘ CAO
Tác giả: Lê Thính Tuyết
Tôi và cả lớp bị kéo vào một nhóm chat kỳ lạ, tên nhóm là 【Cao Ôn Mạt Thế (Tận Thế Nhiệt Độ Cao)】.
Tất cả mọi người đều chọn những căn nhà an toàn ở ngoài trời hoặc những nơi có ng/uồn nước dồi dào. Tôi lại chọn một căn hộ cao tầng bị c/ắt nước và điện.
Hoa khôi của trường chế giễu tôi, không ai chịu cùng đội với tôi, họ cá cược rằng tôi sẽ c.h.ế.t trong vòng ba ngày.
Khi chọn Dị năng, mọi người đều chọn những loại như Không gian hoặc hệ Thủy. Tôi lại chọn một Dị năng ngược lại: Quang hợp ngược, có thể lấy năng lượng từ độ ẩm không khí.
Cả nhóm lập tức cấm ngôn tôi, không muốn nhìn thấy tôi cầu c/ứu trong tuyệt vọng.
Đợi đến khi hệ thống hủy bỏ chức năng tổ đội và quản trị viên, tất cả mọi người đều thấy tên nhóm đã được đặt lại:【Bạo Vũ Mạt Thế (Tận Thế Mưa Lớn)】.
1.
Vào một ngày Hè oi ả, tôi và tất cả các bạn cùng lớp bị kéo vào một nhóm chat kỳ lạ.
【Chào mừng 50 Ký chủ, chủ nhóm này là hệ thống Tận Thế.】
【Chỉ cần sống sót trong trò chơi một tuần, các bạn sẽ nhận được một trăm triệu tiền thưởng.】
Nói xong, như thể đã đoán trước sẽ có người nghi ngờ, nó trực tiếp gửi một phong bì đỏ 1 triệu trong nhóm.
Những người ban đầu còn cho rằng đây là trò l/ừa đ/ảo liền hăng hái hẳn lên, tranh nhau chia chác phong bì đỏ.
[C.h.ế.t tiệt, một tuần sau cả đời không phải lo nghĩ gì rồi!]
[Mở, mở nhanh lên!]
Chỉ có lớp phó Chu Dật Hiên cảm thấy hoài nghi: [Vậy nếu không hoàn thành, sẽ c.h.ế.t sao?]
【Toàn bộ bị tiêu diệt sẽ bắt đầu lại, nếu có người thắng thì sẽ kết thúc trò chơi. Người rời khỏi giữa chừng sẽ phải trả lại 1 triệu.】
Tất cả mọi người lập tức bùng n/ổ, những người không giành được phong bì đỏ càng la làng oan ức.
[Quả nhiên là l/ừa đ/ảo mà! Tôi sẽ thoát nhóm!]
[Mày thoát đi, vừa hay kiểm tra xem có thật là phải trả lại 1 triệu không.]
Tuy nhiên, nửa ngày trôi qua mà số người vẫn không giảm. Tất cả mọi người đều đã bị mắc bẫy thành công.
Chủ nhóm không để ý đến chuyện này nữa, đưa ra một lựa chọn.
【Chọn nhà an toàn:
1. Căn hộ tầng 20 tại trung tâm thành phố loại một, bị c/ắt nước và điện.
2. Ngôi nhà nhỏ ở nông thôn, có thể trồng trọt.
3. Hòn đảo hoang, thức ăn dồi dào.
4. Hầm trú ẩn trong thành phố, cửa kiên cố, nhiệt độ thấp.
5. Nhà máy thực phẩm, ng/uồn dự trữ phong phú.】
[Lớp trưởng chọn nhà máy thực phẩm đi, trông chừng tài nguyên. Dù sao bình thường cậu cũng hay lo chuyện bao đồng.]
[Đúng vậy lớp trưởng, như vậy bọn mình còn có thể đại từ đại bi cùng tổ đội với cậu.]
Cuối cùng không ai chọn mục số 1, ngoại trừ tôi.
Hoa khôi của trường Quý Nhiễm Nhiễm khoa trương kêu lên vài tiếng: "Lớp trưởng bị đi/ên rồi sao, tận thế nắng gắt, căn hộ cao tầng bị c/ắt nước c/ắt điện, sợ là ngày thứ ba đã bị phơi thành cá khô rồi!"
"Không lẽ là để tỏ vẻ mình ở thành phố sành điệu, không suy nghĩ thực tế mà đã chọn rồi sao? Còn là lớp trưởng nữa chứ, thật là ngốc nghếch~!"
Bình thường Hoa khôi là người được cả lớp cưng chiều, cô ta vừa nói vậy, có mấy bạn nam liền hùa theo chế giễu tôi, kéo theo cả mấy bạn ban đầu định chọn 1 đều hủy và chuyển sang chọn cái khác.
Năm phút sau, lựa chọn đóng lại, chủ nhóm lại lên tiếng.
【Mỗi Ký chủ tạm thời là một quản trị viên, những ai có lựa chọn giống nhau có thể chọn đồng đội, cùng đội sẽ mặc định được phân vào cùng một căn nhà an toàn.】
Quý Nhiễm Nhiễm lập tức phấn khích: "Có những người hữu duyên nào chọn hòn đảo giống tôi không? Chúng ta có thể mở tiệc trên đó!"
Lời này vừa ra, hơn chục bạn nam liền xin được vào đội với cô ta. Cô ta cười tươi như hoa, khiêu khích nhắc tên tôi: "Ôi, nhiều bạn học muốn cùng đội với tôi quá, hay là chia bớt vài người đi cùng lớp trưởng Lâm Phỉ nhé? Không có ai chọn cô ấy, đáng thương thật!"
Đúng vậy, tất cả mọi người đều đã có đội, trừ tôi.
2.
Sau khi tôi bị chế giễu hàng chục lần, Chu Dật Hiên cuối cùng cũng ra mặt duy trì trật tự: "Mọi người đừng lục đục nội bộ nữa, chủ nhóm, khi nào bắt đầu?"
【Còn một lựa chọn nữa, dị năng trong một tuần tới.】
【1. Ng/uồn nước ngọt dồi dào.
2. Thân thể bất hoại.
3. Dịch chuyển tức thời.
4. Không gian chứa đồ vô hạn.
5. Quang hợp ngược.】
Cả nhóm lập tức nghiêm túc lại, phân tích khả năng ứng dụng và tỉ lệ sống sót của các loại dị năng này trong thời tiết nắng nóng.
Quý Nhiễm Nhiễm lại hăng hái, đưa ra những ý kiến chẳng đâu vào đâu, khiến những bạn nam theo đuổi cô ta chọn ng/uồn nước ngọt, lấy danh nghĩa là để tăng tỉ lệ sống sót cho họ. Cô ta tự mình chọn không gian chứa đồ vô hạn: "Tôi có thể giúp mọi người bảo quản tài nguyên, tránh tranh chấp, dù sao các cậu cũng là những bé cưng của tôi mà~!"
Chu Dật Hiên chọn dịch chuyển tức thời: "Tôi có thể đến nơi các cậu đang ở để c/ứu người bất cứ lúc nào."
Cuối cùng không ai chọn mục số 5, ngoại trừ tôi.
Tôi lại bị chế giễu hàng chục lần.
"Cái dị năng quái q/uỷ gì vậy? Giống như kiểu người ra đề muốn tỏ ra mình uyên bác, đưa vào cho đủ số vậy."
"Ha ha ha ha, lớp trưởng chọn cái gì vậy, cái này không phải càng phơi nắng càng đói sao? Không phải sẽ c.h.ế.t nhanh hơn sao?"
"Học hành nhiều quá nên ng/u đi rồi à, may mà bọn mình không ở cùng nhà an toàn với cô ta!"
"Có người bình thường là kiểu đạo đức gương mẫu, bây giờ chỉ lo chọn mấy thứ lung tung cho bản thân, chẳng học được cô hoa khôi gì cả, không biết nghĩ cho người khác!"
Tôi vẫn không nói gì, mặc kệ họ chế giễu. Nhưng mà Chu Dật Hiên dường như ngầm nhận ra điều gì đó, nhắn tin thoại riêng cho tôi: "Tại sao lại làm chuyện ngốc nghếch như vậy? Như thế sẽ sớm bị loại thôi!"
"Có phải cậu vẫn còn gi/ận vì tôi không chấp nhận lời tỏ tình của cậu, nên mới dùng cách này để làm tôi lo lắng không?"
Tôi trợn mắt, chặn anh ta. Quay lại nhóm chat, mọi người đều đã x/á/c nhận lựa chọn, chủ nhóm lại lên tiếng.
【Công việc chuẩn bị đã xong, trò chơi sắp bắt đầu.】
【Quyền hạn quản trị viên sẽ bị đóng vào ngày thứ ba, mọi người có thể sửa đổi đội của mình trước đó.】
【Bắt đầu phân bổ nhà an toàn.】
Chương 11
Chương 6
Chương 9
Chương 17
Chương 10
Chương 13
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook