Người Là Ánh Trăng

Người Là Ánh Trăng

Chương 13

21/06/2024 11:38

13.

Đúng vậy.

Kế hoạch cuộc đời của tôi đã thay đổi.

Đây là sự thay đổi mà tôi đã tự mình làm.

Tôi đã xóa bỏ “vợ và con” khỏi kế hoạch của mình.

Mà ở trong đó lại thêm một khoản.

"Thế giới yên bình"

Đó là năm thứ hai tôi đi ra nước ngoài, thật ra thì tôi lại không nhịn được, tr/ộm trở về nước nhìn một cái.

Bọn đã trình diễn một màn tình yêu oanh oanh liệt liệt như trong cốt truyện.

Có lẽ chỉ là ngụy trang, nhưng trong mắt người khác, đó là một cuộc sống tươi đẹp rực rỡ.

Tôi tự hỏi, chẳng lẽ thế giới mà chúng ta sống có thực sự chỉ là một cuốn tiểu thuyết sao?

Vậy tôi cố gắng nhiều năm như vậy có ý nghĩa gì?

Tôi không muốn công sức của mình bị thay đổi dễ dàng như vậy, dưới danh nghĩa "cốt truyện" chuyển sang một quỹ đạo khác.

Tình yêu và d/ục v/ọng của bọn họ như vậy làm người ta chán gh/ét.

Chán gh/ét đến mức làm hỗn lo/ạn cuộc sống của tất cả mọi người trên thế giới.

Sau khi rời khỏi thành phố C, tôi lên máy bay đến Tây Tạng.

Độ cao của vùng cao nguyên khiến cho tôi có chút không thoải mái, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng chịu đựng được.

Đây là lần thứ hai tôi đến Tây Tạng.

Lần đầu tiên là để cầu hồng ngọc tủy cho Văn Thanh Xuyên.

Lần thứ hai tới, chỉ đơn giản là để tìm câu trả lời.

Tôi nghe nói rằng ở đây không bao giờ thiếu tín ngưỡng, cũng không bao giờ thiếu câu trả lời.

Vì vậy, tôi đã gặp một bà cụ người Tạng ở một góc nào đó của thế giới.

Bà cụ có làn da ngăm đen, tay bà thô ráp, đầy dấu vết lao động.

Nhưng đôi mắt của bà cụ, trong suốt như một đứa trẻ vậy.

Khi tôi gặp bà cụ, bà cụ đang nhặt rác.

Rác đầy trên núi, bà cụ phải nhặt rất lâu.

Bà cụ cúi người xuống, lưng lại c/òng, tìm ra tất cả rác bị lấp ở trong khe hở.

Bà cụ đã ở đây, nhặt suốt năm năm.

Tôi chỉ giúp bà cụ ba ngày, sau đó không thể chịu nổi.

Sau đó, tôi hỏi bà ấy: "Bà ơi, tại sao bà lại làm việc này?"

Việc này khô khan mà nhàm chán, trong mắt người khác cũng không đáng làm.

Nhưng bà cụ lại làm một ngày rồi một ngày, làm rất nhiều năm.

Bà cụ cười một tiếng, cũng không nói gì, kéo tôi đến một nơi.

Bà cụ múc một chén nước thánh, vẩy nước suối trân quý đó lên tay tôi.

"Vì, tín ngưỡng.”

"Vì, thế giới bình an, không bị tai hoạ, mãi mãi hạnh phúc."

Từ đó trở đi, cuộc đời của tôi dường như không còn bình thường nữa.

Tôi bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa cuộc đời.

Cuộc đời của tôi dường như đã được viết sẵn từ đầu.

Có người yêu cầu tôi chấn hưng gia tộc, có người yêu cầu tôi ki/ếm thêm nhiều tiền.

Sau đó, câu chuyện trong đầu tôi nói với tôi rằng, tôi sẽ định trước bởi vì lòng đố kỵ mà đi lên con đường không có chỗ về.

Nhưng tôi không muốn chấp nhận số phận.

Dù là việc vô nghĩa, tôi cũng muốn làm.

Trăng khuyết. Trăng khuyết.

Tại sao xung quanh tôi đều coi tôi là trăng khuyết.

Tôi mới không cần cái gì là trăng khuyết.

Tôi muốn đường đường chính chính làm trăng tròn, muốn mọi người trên thế giới đều có hòa bình và hòa hợp.

Trăng khuyết là không lành lặn, luôn mang nỗi buồn và đ/au khổ.

Nhưng trăng tròn, mãi mãi không thể sánh bằng, tỏa sáng trong đêm tối.

Sau đó, tôi cáo biệt với bà cụ.

Trên đường đến Tây Tạng, không bao giờ thiếu những tín đồ hành hương.

Nhưng câu đầu tiên mà bọn họ cầu nguyện khi quỳ gối vẫn luôn là "Thế giới bình an".

Đứng bên cạnh mái nhà ở Tây Tạng, tôi dừng chân nhìn về phía thế giới phương xa.

Quân tử yêu tài, thủ chi hữu đạo.

(*) “Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo”, người quân tử coi trọng của cải nhưng không thể tùy tiện nhận của cải khi chưa biết được nguồn gốc và mục đích của nó

Tôi nghĩ, chấn hưng gia tộc là đúng, không can thiệp vào cuộc sống tình cảm của người khác cũng là đúng.

Nhưng cuộc đời còn lại của tôi, nhất định còn một chút gì đó.

Tôi muốn làm gì đó cho những người này.

Đi qua bên cạnh chúng sinh, nhìn hoa nở hoa tàn, trời xanh mây biếc.

Ánh trăng sáng sở dĩ trở thành ánh trăng sáng.

Là bởi vì họ vĩnh viễn có bản chất cao thượng.

Từ trong nước bùn tanh hôi, sinh ra những chiếc lá sen thánh khiết của riêng mình.

Tôi muốn.

Tôi không phải là ánh trăng sáng.

Tất cả người trên cõi đời này đều có tình yêu và mong đợi đối với cuộc sống.

Cho nên, tôi muốn làm gì đó cho những con người vô tội này.

Bạch gia trở về nước, một là muốn mưu cầu phát triển.

Hai là để đưa mô hình từ thiện thực sự dời đến trong nước, để tiêu diệt gốc rễ thối nát. Không vì tín ngưỡng.

Chỉ vì thế giới bình an, không bị tai hoạ, mãi mãi hạnh phúc.

Danh sách chương

3 chương
21/06/2024 11:38
0
21/06/2024 11:37
0
21/06/2024 11:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

6 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

8 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

13 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

19 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

23 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

25 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

31 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

47 phút
Bình luận
Báo chương xấu