Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Hối hận không nguôi
- Chương 14
Tiệc mừng công kết thúc.
Khi tôi về đến ký túc xá, Cung Dữ đã đợi sẵn bên trong.
Sắc mặt cậu ta không tốt lắm, hiển nhiên là đã nghe nói chuyện ban ngày.
"Tên khốn đó là Lục Chiêu Niên, đúng không?"
Tôi dựa vào tường, không biết nên bắt đầu từ đâu.
Alpha nhìn tôi, đôi mắt xanh lục cuộn trào lửa gi/ận.
Cậu ta nắm ch/ặt nắm đ/ấm, xoay người định lao ra ngoài.
"Anh đi gi*t ch*t hắn ta."
"Anh đi/ên rồi sao?" Tôi vội nắm lấy cổ tay cậu ta, kéo lại, "Đánh cấp trên là sẽ bị kỷ luật. Anh không muốn thăng chức nữa à?"
"Anh mặc kệ kỷ luật gì..."
"Cung Dữ!" Tôi gọi gi/ật lại, giọng mềm đi.
"Anh muốn em sinh con xong rồi nhìn anh bị cấm túc sao?"
Alpha sững lại.
"Chuyện trước kia đều qua rồi. Em với anh ta không còn bất kỳ qu/an h/ệ gì nữa."
Im lặng hồi lâu. Cung Dữ xoay người ôm lấy tôi, siết ch/ặt vòng tay.
"Có anh đây. Sau này anh sẽ không để ai b/ắt n/ạt hai mẹ con em nữa."
Nói xong, cậu ta ngồi xổm xuống, sờ lên bụng tôi, làu bàu: "Thằng bố khốn nạn của con không cần con, nhưng bố cần."
......
Ngày dự sinh ngày càng gần, Cung Dữ còn tỏ ra căng thẳng hơn cả tôi.
Tã lót, sữa bột, đủ loại đồ dùng cho em bé được chuẩn bị đầy đủ chật ních.
Còn quấn lấy bác sĩ Chu thỉnh giáo đủ thứ kiến thức sinh sản, khiến người ta phiền không chịu nổi.
Buổi tối định theo tôi về ký túc xá, bị tôi kiên quyết từ chối, mới tội nghiệp lủi thủi rời đi.
Cửa bị gõ.
Tôi tưởng là Cung Dữ quên thứ gì, mở cửa ra, lại thấy Lục Chiêu Niên đứng bên ngoài.
Anh ta thay một bộ thường phục, thân hình cao lớn chắn ngang cửa.
Như một bức tường.
Người đàn ông bước vào trong, từng bước ép sát, cho đến khi lưng tôi đụng vào tường, không còn đường lui, anh ta mới dừng lại.
Lục Chiêu Niên giơ tay lên, như muốn chạm vào bụng tôi, nhưng bị tôi vỗ mạnh một cái đ/á/nh bật ra.
Động tác anh ta cứng đờ, giọng khàn khàn nhưng đầy kiên định.
"Đứa bé là của tôi."
"Của Cung Dữ."
"Em nói dối!"
"Tôi đã lục lại phiếu khám th/ai của em, em mang th/ai chín tháng. Chín tháng trước, em vẫn ở tinh cầu cấp thấp, căn bản không hề quen biết gì Cung Dữ!"
Tôi không nói gì, im lặng lan tràn trong căn ký túc xá chật hẹp.
"Đứa bé là của tôi, không có bất kỳ liên quan gì đến anh."
"Hứa Vô, thế này là bất công với tôi!" Lục Chiêu Niên nắm lấy tay tôi, hai mắt đỏ ngầu.
"Huyết mạch của tôi, không thể nhận một kẻ ăn chơi trác táng làm cha."
Tôi tức đến bật cười, hỏi: "Vậy anh muốn thế nào?"
"Theo tôi về."
"Tôi có thể cho em mọi thứ, tiền bạc, nhà cửa, vật tư, tôi có thể sắp xếp tất cả..."
Những lời tương tự, như mũi kim chi chít đ/âm vào tim.
Toàn thân tôi run lên, ngắt lời anh ta.
"Nếu tôi muốn anh kết hôn với tôi thì sao?"
"Cái kiểu kết hôn có thể đăng ký trong hệ thống hôn nhân của Đế Quốc ấy."
Lục Chiêu Niên há miệng, giọng đắng chát: "Tiểu Vô, anh..."
"Được rồi!"
Tôi xoay người.
"Không cần nói nữa, anh đi đi."
Anh ta không cam tâm, đưa tay định chộp lấy cánh tay tôi, nhưng bị một nắm đ/ấm đ/ập thẳng vào mặt.
Cung Dữ che chắn tôi sau lưng, một tay nắm lấy cổ áo người đàn ông.
"Lục Chiêu Niên, đừng tưởng tôi không biết. Cha anh đang trong chiến dịch tranh cử, nhà họ An là trợ lực lớn nhất. Anh căn bản không thể nào hủy bỏ hôn ước với An Thanh!"
"Anh dựa vào đâu mà đưa cậu ấy đi? Anh đến hôn nhân của mình còn không làm chủ được, anh lấy gì để bảo vệ cậu ấy?"
Lục Chiêu Niên lau đi vệt m/áu nơi khóe miệng, lạnh lùng nhìn Cung Dữ.
"Vậy còn anh thì sao, Cung Thiếu tướng? Vì trốn tránh liên hôn mà bỏ nhà đi lính. Anh tốt hơn tôi được chỗ nào?"
Hai người gi/ận dữ trừng mắt nhìn nhau, rồi ngay giây sau, lao vào ẩu đả.
Quyền chạm quyền, tiếng va đ/ập trầm đục mà hung á/c.
Tin tức tố của Alpha cấp đỉnh bùng n/ổ trong căn ký túc xá nhỏ hẹp, mùi khói sú/ng và mùi rư/ợu rum va vào nhau, đ/è nặng khiến tôi gần như không thở nổi.
Rõ ràng là đ/á/nh đến đỏ mắt.
"Đừng đ/á/nh nữa!" Tôi cuống lên, muốn tách họ ra.
Chân vừa bước một bước, bụng dưới co thắt mạnh, rồi cơn đ/au thắt dữ dội ập tới.
Tôi ngã sõng soài xuống đất, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, đ/au đớn kêu lên.
"Hứa Vô!"
"Nhóc con!"
Chất lỏng ấm nóng chảy ra từ dưới thân, tôi đ/au đến không chịu nổi.
Trước mắt dần mờ đi, trước khi ý thức hoàn toàn tan biến, tôi thấy cả hai người cùng lao về phía mình.
......
Chương 17
Chương 6
Chương 13
Chương 11
Chương 14
Chương 21
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook