Bảy Năm Chờ Đợi

Bảy Năm Chờ Đợi

Chương 7.1

07/08/2024 12:00

7.

Vì để chứng minh rằng anh và tôi không hề khác nhau nên Tô Cẩm Thần nhất quyết muốn giúp tôi thu hoạch ngô.

Sau đó anh bị đ/ứt tay.

Tôi bật cười một tiếng.

Hóa ra anh cũng không phải là một người toàn năng toàn diện.

“Cười, em còn cười.” Anh tiến tới, dùng bộ dạng cây ngay không sợ ch*t đứng giơ tay ra cho tôi xem.

Chỉ là một vết thương nhỏ xíu, lúc tôi dẫn anh đến b/ệnh viện huyện thì vết thương đóng vảy luôn rồi.

Thổi phù phù.

Dỗ dành anh.

“Anh thích làm nũng quá nhỉ.” Tôi cười nói.

Tô Cẩm Thần lườm tôi một cái, trong mắt còn mang theo chút oán gi/ận.

Sau đó anh liên tục sáp đến gần tôi rồi càng lúc càng bám người.

Ánh mặt trời rực rỡ, cả người tôi đầy mồ hôi.

Thế mà anh còn bám dính vào tôi.

Bất chợt tôi cảm thấy khoảng cách mà tôi vô cùng để ý giữa hai chúng tôi đã bị sự thân mật này thổi bay sạch không chút dấu vết.

“Sao anh lại tìm đến đây thế?” Tôi dẫn anh đi trên con đường nhỏ ở quê tôi.

“Em không đi làm, cũng không trả lời tin nhắn, anh tưởng em gi/ận dỗi nên từ chức rồi.”

Giữa hai lông mày anh hiện lên chút buồn thương.

Nếu nói tôi tùy hứng thì thật ra nên nói là tôi khá tâm cao khí ngạo.

Nếu không tôi cũng không đồng ý ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy rồi.

Lý Mộc Nhi h/ủy ho/ại thanh danh của tôi, anh sợ tôi không bao giờ đến gặp anh nữa.

“Vậy cũng không phải là…”

Thật sự tôi đã muốn bỏ trốn một thời gian nhưng tôi không thể nào không quay lại.

Suy cho cùng thì ở nơi đó còn có anh.

“Anh ngồi tàu hỏa suốt mười tiếng, không ngờ đến đây lại được chào đón bằng bất ngờ lớn như vậy.” Anh nheo mắt lại rồi liếc nhìn tôi với anh mắt sắc như d/ao.

“À, cái chuyện xem mắt đấy à, chẳng phải là em chỉ đối phó thôi sao, mẹ em lừa em về đây chứ người ta cũng không có ý định xem mắt mà.”

“Vậy em có không?” Tô Cẩm Thần ôm ch/ặt lấy tôi.

“Không có.” Mười ngón tay tôi đan ch/ặt vào mười ngón tay anh: “Khi nhìn thấy anh thì em không còn suy nghĩ đến người khác nữa.”

Tôi thừa nhận bản thân mình nhu nhược hèn nhát.

Nếu như anh không bước về phía tôi thì có lẽ tôi sẽ ch/ôn ch/ặt tình cảm của mình trong lòng đến tận lúc nằm vào qu/an t/ài.

Thời gian lâu đến mức bản thân tôi cũng có hơi mơ hồ.

Tôi chỉ muốn say mãi không tỉnh trong giấc mơ mà mình đã bắt được trong tầm tay này.

Sống trong mê man mờ mịt.

Chỉ có người tỏa sáng rực rỡ như Tô Cẩm Thần mới dám mạo hiểm cố hết sức để đ/âm xuyên qua tờ giấy dán cửa sổ mà thôi.

“Đừng chỉ cố nói về em, không phải anh cũng nói lung tung với mẹ em sao, dọa mẹ em sợ ch*t khiếp.”

“Không có gì.” Tô Cẩm Thần ngang ngược quay mặt đi chỗ khác.

“Anh vừa bước vào cửa là đã gọi mẹ thôi.”

Đêm đó tôi đưa Tô Cẩm Thần đi.

Bởi vì mẹ tôi không thích Tô Cẩm Thần, bà thích Lý Tử Bát, bà cảm thấy tính khí của Tô Cẩm Thần không tốt.

Nhưng khi tôi nói Tô Cẩm Thần là ông chủ của tôi thì bà lại quay đầu cảm thấy anh rất tốt.

Còn mở miệng nhờ anh m/ua cho anh trai tôi một căn nhà trong thị trấn rồi mới đồng ý cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Tôi nổi trận lôi đình nhưng bị Tô Cẩm Thần trấn áp lại.

“Mẹ, chuyện này con không làm chủ được.” Anh ngồi trên chiếc ghế sô pha cũ nát trong nhà tôi, ngón tay gõ vào bàn như đang thương lượng với người khác trên thương trường: “Tiền bạc trong nhà chúng con đều do A Thấm quản lý, chuyện này con phải thương lượng với cô ấy.”

Mẹ tôi tỏ ra nghi ngờ nhưng vẫn dùng ánh mắt kính sợ liếc nhìn tôi.

Khi rời khỏi nhà tôi mới thở dài một hơi.

Tôi thích quê hương của mình nhưng tôi không thể quay về.

Hầu hết mọi người đều như vậy, có người nhà nhưng tình cảm thì lại không nhiều.

Gia đình tôi không trọng nam kh/inh nữ đến mức ép ch*t tôi nhưng tôi biết họ cũng không yêu thương tôi nhiều.

Tôi sinh ra trong nghèo khó cơ cực, lớn lên tùy tiện giống như ngọn cỏ dại ngoài đồng.

Gió thổi một trận, không biết đã tươi tốt từ khi nào.

Thật ra không có ai chăm sóc cho tôi cả.

Cũng không có ai che mưa chắn gió cho tôi.

Ngoại trừ…

Tôi nhìn vào đôi bàn tay đang đan ch/ặt của chúng tôi, một bàn tay mảnh khảnh nhỏ nhắn và một bàn tay to lớn rắn chắc, nhiệt độ của hai bàn tay ấm áp.

“Không sao đâu.” Tô Cẩm Thần buông bàn tay đang đan ch/ặt của chúng tôi ra, sau đó anh đeo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh vào ngón áp út của tôi: “Từ nay về sau anh chính là người nhà của em.”

“Anh tự tin như vậy à?”

“Bảy năm rồi, cũng đã đến lúc em đừng từ chối anh nữa rồi.” Anh vỗ nhẹ vào vô lăng: “Em nhìn anh đi, anh còn lái Porsche đấy nhé, không đủ cho em thế diện à.”

Danh sách chương

5 chương
07/08/2024 13:42
0
07/08/2024 12:01
0
07/08/2024 12:00
0
07/08/2024 11:59
0
07/08/2024 11:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

5 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

7 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

12 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

18 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

22 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

24 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

30 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

46 phút
Bình luận
Báo chương xấu