Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Nhật Ký Phơi Bày
- Chương 5
Tối hôm đó tôi ngủ không yên giấc, gần như suốt đêm gặp á/c mộng.
Mơ thấy những ký ức bị b/ắt n/ạt thời trung học.
Mơ thấy có người chỉ tay vào mặt tôi, gh/ê t/ởm m/ắng tôi kinh t/ởm.
Trong cơn mê man, dường như có một bàn tay lạnh lẽo chạm vào trán tôi.
Có thứ chất lỏng ấm nóng được đưa vào miệng tôi.
Tôi nuốt một cách vô thức, rồi mê man chìm vào giấc ngủ.
Khi tôi tỉnh dậy, trời bên ngoài đã sáng rõ.
Tôi ôm lấy cái đầu còn đang nặng trịch.
Chợt nhận ra hôm nay có tiết Toán cao cấp lúc 8 giờ sáng.
Ch*t rồi, sắp trễ học!
Giáo sư dạy môn này nổi tiếng là nghiêm khắc, tuyệt đối không cho phép sinh viên vắng mặt, ai vi phạm sẽ rớt môn ngay lập tức.
Tôi hoảng hốt, quen tay với lấy điện thoại trên đầu giường nhưng chẳng thấy gì.
Mới nhớ ra điện thoại đã bị Tống Chiêu làm vỡ.
Tôi vội vàng mặc quần áo, bước xuống giường, tưởng Thời Yến cũng ngủ quên nên hốt hoảng gọi:
“Thời Yến, Thời Yến, trễ học rồi, dậy đi!”
Không thấy hồi âm.
Tôi nhìn về giường Thời Yến, phát hiện giường trống trơn.
Thì ra cậu ta đã đi học rồi.
Trong lòng bỗng thấy nghẹn lại.
Dù biết rõ chúng tôi chỉ là người quen qua loa, cậu ta không có trách nhiệm hay nghĩa vụ phải gọi tôi dậy.
Nhưng tôi vẫn thấy buồn khó tả.
Đúng lúc đó, cửa ký túc xá bất ngờ mở ra.
Tôi vô thức nhìn về phía cửa, với chút hy vọng mà chính mình cũng không nhận ra.
Nhưng người bước vào lại là Tống Chiêu.
Hắn bước vội vào, túm lấy tay tôi, nhíu mày hỏi:
“Sao không đi học? Bị bệ/nh à?”
Tôi muốn gi/ật tay lại:
“Không liên quan đến cậu.”
Tống Chiêu càng siết ch/ặt hơn, tay kia đưa lên trán tôi.
“Đúng là sốt rồi.”
“Th/uốc men có đáng là bao? Cần gì phải tiết kiệm vậy?”
“Đi, tôi đưa cậu đến phòng y tế.”
Thật phiền phức.
Đã bệ/nh đã khó chịu rồi.
Tôi gi/ật tay lại:
“Đã bảo là không liên quan đến cậu mà, buông ra.”
Tống Chiêu liên tục bị tôi từ chối, sắc mặt bắt đầu khó coi:
“Sở Hà, đủ rồi đấy, cậu đang làm trò gì vậy?”
Tôi bình tĩnh nhìn Tống Chiêu.
Thật kỳ lạ.
Mới đây thôi, tôi còn đ/au lòng vì hắn.
Nhưng giờ nhìn thấy hắn, tôi chỉ thấy phiền n/ão.
Hóa ra con người thực sự có thể th/iêu rụi mọi níu kéo của quá khứ trong một khoảnh khắc.
Tôi từ từ lên tiếng:
“Tống Chiêu, giờ là cậu đang làm trò đó.”
Tống Chiêu sững người, rồi tức gi/ận đạp cửa bỏ đi.
Giờ thì chắc chắn không kịp đến lớp rồi.
Tôi thở dài, đầu đ/au đến mức không chịu nổi, có lẽ thực sự cần m/ua th/uốc thôi.
Tôi đẩy cửa ký túc xá định đến phòng y tế, thì thấy Thời Yến đang dựa vào tường đứng ngoài cửa.
Chương 15
Chương 20
Chương 7
Chương 17
Chương 19
Chương 19.
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook