TÍN HIỆU MUỘN MÀNG

TÍN HIỆU MUỘN MÀNG

Chương 4

13/04/2026 10:05

Lâu đến mức, tôi cứ ngỡ Hoắc Lẫm đã rời đi rồi.

"Xin hỏi, anh còn ở đó không?"

"Ừ, còn."

Nghe thấy giọng nói của anh, trái tim tôi đ/ập nhanh hơn một chút: "Xin lỗi, có phải chúng tôi đã chiếm dụng quá nhiều thời gian của anh không?"

"Không sao." Anh nói: "Hình như Moby rất thích nó."

Anh nói linh thú của anh thích linh thú của tôi. Cho đến tận hôm nay, tôi vẫn nhớ rõ giọng nói và ngữ điệu của anh khi đó. Vì vậy một năm trước, tôi đã nhanh chóng nhận ra giọng nói của Hoắc Lẫm. Rồi bất chấp tất cả mà lao về phía anh...

...

"Hóa ra, người đó là cậu." Hoắc Lẫm phát ra giọng nói giống hệt trong hồi ức, nhưng ngữ khí không còn dịu dàng nữa: "Phải thừa nhận là tôi đã đ.á.n.h giá thấp chỉ số thông minh của cậu rồi. Lần tình cờ gặp gỡ đó, chắc cũng là do cậu sắp đặt nhỉ?"

Hơi thở hình như ngừng lại trong chốc lát. Tôi vô vọng há miệng, nhưng không phát ra được một chút âm thanh nào. Có thứ gì đó trong lòng đang nhanh chóng tan biến.

Trong lãnh địa tinh thần, cá voi sát thủ đột nhiên phát ra một tiếng kêu bi thương. Sên biển cừu không trụ vững được nữa, từ trên người cá voi sát thủ chậm rãi trượt xuống đáy biển.

"Ôn Dư?"

Cùng lúc với tiếng gọi của Hoắc Lẫm vang lên, là tiếng ù ù từ động cơ mạch xung của chiến hạm bên ngoài hang Tinh Khuất.

Có người đã tìm thấy chúng tôi rồi.

06.

“Chờ đã.” Hoắc Lẫm thấp giọng nói: “Đừng động đậy!”

Anh cúi mắt bật thiết bị liên lạc lên, cau mày lẩm bẩm: “Chiến hạm của hành tinh chủ có radar đặc biệt, nhưng thiết bị của tôi lại không nhận được bất kỳ tín hiệu nào. Bên ngoài không phải người của hành tinh chủ!”

Tôi gượng dậy tinh thần, hỏi: “Là quân địch sao?”

Lời vừa dứt, Hoắc Lẫm đột nhiên phát ra một ti/ếng r/ên rỉ đầy nhẫn nhịn.

“Hoắc Lẫm?” Tôi xoay người mò mẫm trong tối, “Anh làm sao vậy?!”

“Là sóng siêu điện từ…” Giọng Hoắc Lẫm như rít qua kẽ răng, “Bọn chúng không tìm thấy tôi... nên muốn ép tôi rơi vào trạng thái cuồ/ng lo/ạn để tự mình xông ra ngoài.”

Sóng siêu điện từ có thể kí/ch th/ích trực tiếp đến linh thú của lính gác, nhanh chóng khiến họ phát đi/ên. Nếu Hoắc Lẫm lao ra khỏi hang Tinh Khuất trong trạng thái mất trí, anh sẽ bị chiến hạm địch b.ắ.n tan x/á/c trong nháy mắt!

Trong lãnh địa tinh thần, cá voi sát thủ một mặt kiềm chế sự xâm nhập của sóng điện từ, mặt khác lại giống như ba năm trước, nhẹ nhàng đỡ lấy cơ thể sên biển cừu, đưa nó hướng về phía mặt biển.

Nhưng lần này, ánh nắng đã không thể giúp sên biển cừu tốt hơn được nữa. Nó không còn giải phóng được yếu tố xoa dịu nữa rồi.

Tôi bò đi mò mẫm, chạm phải bộ đồ tác chiến ướt đẫm mồ hôi lạnh của Hoắc Lẫm. Nhiệt độ cơ thể anh tăng cao rõ rệt. Trong từng nhịp thở là sự nhẫn nhịn và kiềm chế đến mức sắp sụp đổ.

Đầu tiên, tôi nắm lấy tay Hoắc Lẫm. Sau đó chống người dậy, tìm thấy đôi môi anh.

"Hãy bình tĩnh lại đi." Tôi thầm nói với anh.

Môi Hoắc Lẫm nóng hơn môi tôi một chút, khẽ r/un r/ẩy. Sổ tay hướng dẫn người dẫn đường có viết: Trao đổi dịch cơ thể có thể nhanh chóng đạt được hiệu quả xoa dịu.

Tôi nghĩ, hôn nhau chắc cũng được.

Nhưng Hoắc Lẫm dường như không bình tĩnh lại, ngược lại còn tức gi/ận hơn, “Ôn Dư, cậu đang làm cái gì vậy!” Giọng anh khàn đặc, ngữ khí cũng rất hung dữ.

Thế nhưng, anh vẫn không hất tay tôi ra. Điều này làm tôi nhớ đến rất nhiều lần trước đây, khi chúng tôi cùng ở chung trên chiến hạm.

Sau khi liên kết, tin tức tố xoa dịu của tôi luôn không đủ dùng. Ngay cả khi trận chiến đã kết thúc từ lâu, trạng thái của Hoắc Lẫm cũng thường không thể khôi phục hoàn toàn.

Trong một chuyến trở về vào hai tuần trước, cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm hỏi anh: “Chúng ta... có thể nắm tay không?”

Hoắc Lẫm quay đầu, nhìn tôi vô cảm: “Ôn Dư, cậu không biết x/ấu hổ à?”

Tôi bạo dạn đặt tay mình lên mu bàn tay anh: “Nhiệt độ cơ thể anh vẫn chưa hạ xuống.” Sau đó hơi ngước đầu, nghiêm túc nói với anh: “Nắm tay là một phương thức xoa dịu thông qua tiếp xúc da thịt.”

Hoắc Lẫm cúi mắt nhìn tôi vài giây, sa sầm mặt hỏi: “Chỉ là xoa dịu?”

“Vâng.” Tôi cúi đầu, không nhìn vào mắt anh nữa: “Chỉ là xoa dịu thôi.”

Tôi nghĩ Hoắc Lẫm chắc là không tin đâu, nhưng anh đã không rút tay ra khỏi lòng bàn tay tôi. Trong khoang phi thuyền kín mít, tay Hoắc Lẫm bị nắm suốt nửa chặng đường, anh đột nhiên lên tiếng: “Được chưa?”

Tôi cúi xuống nhìn hai bàn tay đã đan ch/ặt vào nhau từ lúc nào không hay, lắp bắp nói: “Vẫn... vẫn chưa được. Cần phải nắm thêm một lát nữa...”

Lúc đó, chắc Hoắc Lẫm không cảm nhận được đâu. Thật ra, tay tôi khi ấy còn nóng hơn cả tay anh nữa.

...

Lúc này đây, tay Hoắc Lẫm lại được tôi nắm lấy. Nhưng tại sao vẫn không được chứ? Sự chấn động bên ngoài hang Tinh Khuất ngày một gần. Hơi thở nóng rực của Hoắc Lẫm phả lên mặt tôi như đang chờ đợi câu trả lời. Thế là tôi khàn giọng, nhỏ nhẹ nói: “Chỉ là xoa dịu thôi.”

Tôi lại hôn Hoắc Lẫm, dùng sức hơn lúc nãy một chút. Phải rồi, chỉ là xoa dịu thôi. Không phải là lời từ biệt...

Nhưng tại sao, tim tôi lại đ/au đớn đến thế này?

Hoắc Lẫm ngồi tựa lưng vào vách đ/á, ngoại trừ đôi môi khẽ hé mở, anh không hề cử động. Cho đến khi một giọt nước mắt lăn dài, chảy qua gò má, hòa vào giữa nụ hôn của hai chúng tôi.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:05
0
13/04/2026 10:05
0
13/04/2026 10:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu