Sáng hôm sau, vừa bước đến cổng công ty,
tôi đã nhanh mắt nhận thấy tấm giấy dán bên cạnh.
Lại gần xem, trên đó in hình chụp cận mặt hai người, bên cạnh dòng chữ đỏ đậm ng/uệch ngoạc:
"Hai người trên - CẤM VÀO!"
Công ty lớn như nhà tôi mà treo thứ này, thật là mất mặt!
Tôi lén x/é tấm giấy, vứt vào thùng rác, rồi nghiêm nghị bước vào.
Đến cửa phòng anh trai, thấy hé mở.
Đang định "quang minh chính đại" xem anh ta làm gì, bỗng nghe ti/ếng r/ên khe khẽ vọng ra.
Cái gì thế này?!
Lương tâm thôi thúc tôi dí mắt vào khe cửa.
Chỉ thấy anh trai ngồi sau bàn, mặt đỏ bừng, ngửng đầu lên, một tay đang nắm ch/ặt thứ gì đó phía dưới.
Giữa ban ngày ban mặt, Lâm Kỳ Ân anh dám làm chuyện đồi bại trong văn phòng à?!
Tôi nhất định sẽ mách bố, để ổng tước quyền thừa kế của anh!
Đang hả hê định xông vào vạch trần, bỗng thấy một cái đầu thò ra từ gầm bàn, tay nắm gáy Lâm Kỳ Ân rồi hung hãn hôn lên môi anh ta.
N/ão tôi như đơ ra...
Một bàn tay đột ngệt bịt miệng tôi, lẳng lặng lôi tôi đi mất.
Khi đã vào phòng làm việc của tôi, đóng cửa cẩn thận, tôi gi/ật tay Lục Tinh Trình ra.
"Cậu không thấy thông báo cấm vào ở cổng công ty à?"
"Thấy chứ."
"Vậy sao còn vào?"
"Tớ đi theo anh trai."
"......"
Lục Tinh Trình đảo mắt nhìn tôi như soi mói, khiến tôi phải ngắt lời:
"Thôi đi, bố đâu nỡ đ/á/nh tớ."
Nhưng nhìn cậu ta, tôi lại tò mò:
"Cậu cũng không bị đ/á/nh à?"
"Không. Bố tớ lúc ấy gi/ận lắm, nhưng nghe điện thoại của Lâm bá... tiếng ch/ửi vang cả nhà. Cúp máy xong, ông ấy bỗng vui hẳn, còn khen hai đứa chúng tớ 'làm tốt lắm'."
Bình luận
Bình luận Facebook