Diệp Hàm miệng thì ngậm thìa, tay thì ấn gọi video, ánh mắt còn thỉnh thoảng nhìn về phía tôi.
Cuộc gọi vừa kết nối, một giọng nói quen thuộc đã vang đến.
“Bảo bối Hàm Hàm của anh, ngày mai anh không đi đón em được rồi.”
Diệp Hàm điệu đà vén tóc mai, vừa mở miệng đã khiến cả người tôi nổi da gà.
“Anh Hoài ơi, sắc mặt anh trông kém lắm đó, anh nghỉ ngơi cho thật khỏe nhé! Em không sao đâu mò~”
Nghe được lời này, trong lòng tôi đã có một dự đoán mơ hồ.
Nhân lúc Diệp Hàm thẹn thùng liếc mắt đưa tình với Tống Hoài, tôi đưa tay chộp lấy cái điện thoại.
Tống Hoài uể oải tựa vào trên gối đầu, gương mặt tái nhợt, giống hệt với dáng vẻ của Diệp Hàm ngày hôm qua.
“Diệp Đồng, cho dù cô có thích tôi đi nữa, cũng không thể vì muốn nhìn thấy tôi mà tự ý cư/ớp điện thoại của người khác chứ!”
“Tôi đã từng nói rất nhiều lần rồi, tôi chỉ yêu một mình Hàm Hàm, cô vẫn nên từ bỏ đi!”
Tôi trợn tròn mắt liếc anh ta.
“Đồ t/âm th/ần!”
Sau đó tôi ném trả điện thoại lại chỗ cũ.
Mặc dù có đôi lúc tôi cũng cảm thấy anh ta ch*t là đáng đời, tốt nhất là ch*t chung với Diệp Hàm, để kiếp sau tránh gây tai họa cho người khác.
Nhưng trong chuyện này, anh ta vẫn là một người vô tội.
Dù anh ta có tệ hại đi nữa nhưng tội không đáng ch*t.
Tôi do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng tôi quyết định đi ra ngoài, hy vọng có thể ngăn được trước khi Hồng Nương ra tay.
Đêm khuya tối tăm, chỉ có đèn đường phát ra những tia sáng mờ nhạt mong manh, chiếu xuống con đường quanh co uốn lượn.
Lúc vừa đi đến dưới lầu nhà Tống Hoài, tôi đã nghe thấy tiếng kính thủy tinh vỡ vụn trên đỉnh đầu.
Theo bản năng tôi chạy ra xa.
Ngay sau đó, một tiếng ‘ầm’ vang lên, mặt đất chấn động một phen.
Tống Hoài ngã xuống trước mặt tôi một khoảng cách đó không xa, đôi mắt anh ta vẫn còn trừng to.
Hỏng rồi!
Đến cùng tôi vẫn đến chậm một bước.
Một luồng khí dày đặc từ trên cao bay xuống, sau khi tan đi, q/uỷ thể của Hồng Nương lộ ra trước mặt tôi.
Cái đầu trong lòng cô ấy còn tức gi/ận nhìn về phía tôi, tóc tai dựng thẳng, trong cái miệng còn đang ngậm cánh tay của Tống Hoài.
M/áu tươi từ trên khóe miệng cô ấy nhỏ giọt rơi xuống đất.
Xem ra, sau khi Hồng Nương biết mình bị lừa, cô ấy đã oán gi/ận ngút trời, nên lúc này nhìn thấy ai cũng muốn cắn một phát mới xua đi cơn gi/ận này.
Đang lúc nghĩ ngợi, Hồng Nương chợt ném cánh tay của Tống Hoài đi, sau đó há cái miệng đầy m/áu bổ nhào về phía tôi.
Cơ thể của cô ấy chạy theo sau cái đầu, lúc này cũng giang hai tay ra muốn túm lấy tôi.
Tôi vội vàng lấy lá bùa ném ra ngoài, nhân lúc Hồng Nương bị bùa chú kh/ống ch/ế, tôi lại lấy ra một bình hồ lô.
Nhiều năm trước, tôi từng gặp phải một đạo cô tên là Diệp Nhất Ngôn.
Cô ấy nói tôi có duyên với cô ấy nên đã tặng tôi những món đồ này, còn dạy tôi một vài khẩu quyết.
Nói rằng sẽ có ngày tôi cần dùng đến.
Tôi nín thở ngưng thần, lớn tiếng niệm khẩu quyết.
H/ồn phách của Hồng Nương chợt hóa thành một làn khói đen, bay vào trong hồ lô.
Tôi thở phào một hơi, sau đó vuốt nhẹ vào thân bình hồ lô.
“Không sao rồi, yên lặng ngủ một giấc đi nhé!”
Làm xong hết những việc này, tôi lại đi kiểm tra th* th/ể của Tống Hoài.
Quả nhiên là Diệp Hàm, cô ta lấy giấu váy cưới làm thành áo lót để Tống Hoài mặc bên trong người.
Nhưng nhìn chỗ vải này vẫn chưa đủ, chắc hẳn vẫn còn một phần vải để ở nơi khác.
Tôi bất chợt có một dự cảm không lành.
Sau khi gọi điện thoại báo cảnh sát, tôi vội vàng chạy về nhà.
Bình luận
Bình luận Facebook