Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Từng khe hở trên xe đều phừng phực tuôn hơi lạnh, máy sưởi trong cabin đã thành đồ bỏ đi. Cứ đà này, động cơ tắt ngúm chỉ là vấn đề thời gian.
Tôi mặc thêm mọi thứ có thể khoác lên người, ôm ch/ặt túi chườm nước nóng vào lòng. Giữa cảnh này, mất thân nhiệt là điều đ/áng s/ợ nhất.
May sao chúng tôi còn co ro trong buồng lái, cố thêm được chút nào hay chút ấy. Ban đầu cả nhóm hy vọng cầm cự qua trận bão tuyết q/uỷ quái này, nào ngờ thời gian trôi qua từng phút mà trời vẫn trắng xóa không ngớt.
"Động cơ ch*t cứng rồi!" Giọng Mao Hổ vang lên từ bộ đàm.
"Giờ tính sao? Hay xuống xe tìm nhà dân quanh đây?" Ngô Đại hét vào máy.
"Không được!"
Từ Tùng ngắt lời, giọng run bần bật: "Tôi đã gọi trạm c/ứu hộ rồi! Cứ ngồi yên trong xe!"
"Vớ vẩn! Xe tải hạng nặng còn lún như củ khoai, ai vào c/ứu được? Đợi xe quét tuyết từ thị trấn tới thì tụi mình thành cây kem cứng đờ hết rồi!"
"Ông Vương bảo sẽ nhờ dân quanh đây giúp. Dân núi có cách của họ, mày ngồi im đi!" Từ Tùng quát gắt, chẳng buồn giữ ý tứ.
Bên kia vẫn văng tục ầm ĩ, Ngô Đại nhất quyết muốn mở cửa.
Tôi liếc ra cửa kính phủ đầy sương giá, nhấn bộ đàm: "Mở mắt to ra mà nhìn ngoài kia đi. Tầm nhìn dưới 1m, tuyết ngập quá bắp chân rồi. Bước ra khỏi xe còn không phân biệt nổi phương hướng, tìm ai?"
Tín hiệu bộ đàm bắt đầu nhiễu lo/ạn. Không biết Ngô Đại có nghe không, chỉ thấy bên kia im bặt sau câu nói của tôi.
Chương 13
Chương 15
Chương 15
Chương 17
Chương 16
Chương 18
Chương 8
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook