Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Tôi trở thành quản gia nhỏ của Cố Nghiên.
Hay nói đúng hơn, anh đã biến thành món “phụ kiện” to x/ác của tôi.
Ông quản gia vô cùng hoan nghênh điều này, gần như đùn đẩy hết thảy mọi việc chăm sóc Cố Nghiên cho tôi.
Cũng tốt, đỡ phải có người khác đến quấy rầy.
Cố Nghiên rất trầm tính, phần lớn thời gian chỉ cuộn mình trong góc hoặc lẽo đẽo đi theo tôi.
Nhưng vấn đề của anh rất lớn.
Anh không chịu ngoan ngoãn ăn cơm.
Trừ phi là tôi đút.
Anh không chịu ngoan ngoãn đi ngủ.
Trừ phi tôi canh chừng bên giường.
Anh thậm chí còn không chịu ngoan ngoãn tắm rửa.
…Giống như lúc này đây.
“Diệu Diệu?”
Từ trong phòng tắm truyền ra giọng nói buồn bực của anh, mang theo sự dò xét.
“Em đây.”
Tôi tựa người ra cửa, không biết đây là lần thứ mấy đáp lời.
Việc này dường như đã trở thành tiết mục cố định giữa chúng tôi.
Bên trong vang lên tiếng nước khua khoỏa, lúc này anh mới có vẻ an tâm.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, mày nhíu ch/ặt lại.
Anh vào trong đó gần một tiếng đồng hồ rồi.
Nước sớm đã lạnh ngắt từ lâu rồi chứ?
Tôi vội vàng gõ cửa: “Cố Nghiên? Tắm xong chưa? Nước sắp lạnh rồi đấy.”
Bên trong sột soạt một hồi, sau đó tay nắm cửa bỗng chốc bị xoay mạnh.
Tôi biết ngay mà.
Tôi liền nhanh tay lẹ mắt ấn ch/ặt tay nắm cửa bên ngoài, tì người chặn cửa lại:
“Không cho phép trực tiếp đi ra, mặc quần áo vào!”
Lực đạo phía bên kia cửa lơi lỏng đi đôi chút.
Anh có vẻ hơi hoang mang, sau đó một khuôn mặt ướ sũng ghé sát vào khe cửa.
Đôi mắt đen láy nhìn tôi, tựa như không hiểu tại sao không mặc quần áo thì không thể mở cửa.
Ánh mắt anh thuần khiết mà ngơ ngác.
Tim tôi lỡ mất một nhịp, cố tình xị mặt xuống.
Đẩy cái đầu đang thò ra của anh trở vào trong:
“Nhìn cái gì mà nhìn! Mặc tử tế quần áo vào rồi hãy ra ngoài!”
Bên trong im lặng một lát, truyền đến tiếng cọ xát của vải vóc rất khẽ.
Mấy phút sau, cửa mới được nhẹ nhàng đẩy ra.
Anh đã mặc đồ ngủ chỉnh tề.
Tóc vẫn còn đang nhỏ nước, mấy sợi tóc đen mềm mại dán trên trán.
Làm lu mờ đi vẻ sắc bén nơi chân mày, trông vô cùng ngoan ngoãn.
Nhưng vừa ra ngoài, anh lập tức dán ch/ặt lấy người tôi vô cùng chuẩn x/ác.
Những ngón tay anh lạnh ngắt siết ch/ặt lấy tay tôi, tham lam hấp thụ hơi ấm.
Tôi sờ thử nước trong bồn tắm, quả nhiên lạnh thấu xươ/ng.
“Lạnh thế này, sao không chịu ra sớm một chút?”
Tôi hơi gi/ận, gi/ật lấy chiếc khăn khô trùm lên đầu anh, giúp anh lau mái tóc còn đang nhỏ nước.
Anh hơi cúi đầu, phối hợp với động tác của tôi, lén lút nhìn tôi qua kẽ khăn, nhỏ giọng đáp:
“…Em ở bên ngoài.”
Chỉ vì tôi ở bên ngoài, thế nên anh cảm thấy an tâm, có thể ngâm mình mãi trong đó sao?
Cái logic này khiến tôi cạn lời, nhưng trong lòng lại dâng lên một gợn sóng chua xót mềm mại.
“Lần sau không cho phép tắm lâu thế này nữa.” Tôi cố ý ra vẻ hung dữ với anh.
Anh chớp chớp mắt, khẽ đáp một tiếng “ừ”, ngược lại còn xích lại gần tôi hơn chút nữa.
Cứ như thể sự hung dữ cỏn con này của tôi là phần thưởng gì ngọt ngào lắm vậy.
Giúp anh sấy khô tóc xong, anh lại ngoan ngoãn lẽo đẽo theo tôi xuống lầu ăn cơm.
Trên bàn ăn, anh cứ ngồi im re không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi đành chịu mệnh cầm lấy chiếc thìa, múc cháo thổi nguội rồi đút đến bên miệng anh.
Anh ngoan ngoãn há miệng ăn, đôi mắt vẫn luôn lấp lánh nhìn tôi, tựa như thứ anh đang ăn là món sơn hào hải vị tuyệt thế nào vậy.
Chỉ có đồ ăn do chính tay tôi đút, anh mới chịu ăn trong yên bình.
Sự ỷ lại hoàn toàn này khiến áp lực đ/è nặng lên vai tôi vô cùng lớn.
Nhưng đồng thời cũng mang lại một cảm giác được lấp đầy kỳ lạ.
Anh thật sự đang dần tốt lên rồi.
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook