Sau Khi Tôi Thôi Đeo Bám Anh

Sau Khi Tôi Thôi Đeo Bám Anh

Chương 11

08/07/2026 15:16

Tuy kế hoạch dọn ra ngoài của tôi tạm thời bị gác lại, nhưng bố mẹ ruột bên kia đã biết được nguyện vọng của tôi.

Thông qua bố mẹ nuôi, tôi nắm được sơ lược về hoàn cảnh gia đình của bố mẹ ruột.

Gia đình có hai đứa con, có nhà có xe, nhưng vẫn phải trả góp tiền nhà hằng tháng.

Việc ăn mặc ngủ nghỉ ngày thường tuyệt đối không để con cái phải chịu thiệt thòi, bố mẹ cũng là những người rất dịu dàng và kiên nhẫn.

Dù xảy ra chuyện động trời như vậy, nhưng ngày hôm sau tôi vẫn phải đến lớp như bình thường.

Lúc tan học đi đến cổng trường, tôi liền nhìn thấy một người thanh niên đứng cách đó không xa, dường như đang chờ ai đó.

Anh ấy như có linh cảm, ánh mắt chạm phải tôi.

Ngay sau đó, anh ấy bước về phía tôi, đưa tay ra, trên mặt nở nụ cười dịu dàng.

"Chào em, em là Lục Vãn Sênh đúng không, anh là Giang Hồi, anh trai của em."

"Hôm nay bố mẹ phải đi làm, nên có nhờ anh đến xem tình hình của em trước."

"Chúng ta có thể cùng nhau ăn một bữa cơm được không?"

Tôi gật đầu đồng ý.

Trong nhà hàng, Giang Hồi hỏi han tình hình dạo gần đây của tôi, lại chậm rãi kể cho tôi nghe một chút về bố mẹ.

Vốn dĩ tôi còn có chút ngượng ngập, nhưng khi nghe chất giọng ôn hòa của anh ấy, tôi cũng dần không còn căng thẳng nữa.

Gần ăn xong, anh ấy lấy điện thoại ra, bảo muốn kết bạn với tôi.

Tôi lập tức lấy điện thoại ra chuẩn bị quét mã.

Nhưng tôi còn chưa kịp mở khóa, chiếc điện thoại đã bị một bàn tay từ phía sau thò tới gi/ật lấy.

Quay đầu lại, liền nhìn thấy Lục Căng Dã đang mím ch/ặt môi, nhìn chòng chọc hai chúng tôi.

"Ra ngoài ăn cơm với người ta sao không bảo anh? Anh thanh toán cho em rồi."

Giang Hồi khẽ cau mày: "Sênh Sênh, vị này là ai vậy? Đã nói là bữa này anh mời rồi mà."

Lục Căng Dã vẫn thong thả chỉnh lại cà vạt, lôi bài cũ đã dùng với anh tiền bối hôm trước ra, tự tin nói.

"Tôi là anh trai của cô ấy, trả tiền cho em gái mình thì có vấn đề gì à? Cậu là ai?"

Cứ tưởng đối phương sẽ cứng họng, nhưng lần này lại khác.

Người đối diện lại vô cùng lịch sự nhã nhặn nói.

"Thật trùng hợp, tôi cũng là anh trai của con bé."

Sắc mặt Lục Căng Dã lập tức cứng đờ.

Cuối cùng, Giang Hồi lại không nhanh không chậm bổ sung thêm một câu.

"Là anh ruột."

"Mời em gái ruột ăn cơm, cũng là việc mà tôi nên làm."

Danh sách chương

5 chương
08/07/2026 15:16
0
08/07/2026 15:16
0
08/07/2026 15:16
0
08/07/2026 15:16
0
08/07/2026 15:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu