Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tảo Tảo rất bám người, bám tôi, và cũng bám cả Yến Quân Thanh.
Tôi nhìn nhóc con đang ngồi chơi đồ chơi trên tấm thảm.
Thỉnh thoảng lại cảm thấy thật khó tin, đó là con của tôi, là con của Khương Vãn tôi.
Là đứa trẻ mà Yến Quân Thanh đã th/ai nghén sinh ra cho chúng tôi.
Mỗi khi nghĩ đến điều này, cả linh h/ồn lẫn thể x/á/c tôi đều r/un r/ẩy.
Thằng bé bò đến bên chân tôi, nhấc chú gấu bông vừa bị chính mình cởi mất áo lên.
"Ba, cha, nhìn này."
Tôi hiểu ý của thằng bé: "Muốn ba cũng nhìn có phải không?"
Thằng bé gật đầu thật mạnh.
Tôi đành giao thằng bé cho bảo mẫu, đứng dậy đi tìm Yến Quân Thanh.
Phòng sưu tầm của hắn, không ai được phép bước vào.
Nhưng tôi thì có thể, nơi đó không có ánh mặt trời, ánh đèn cũng chẳng bao giờ mang lại chút hơi ấm nào.
Trong tủ kính trưng bày đủ loại tiêu bản, bộ sưu tập.
Tôi ngước mắt lên, phát hiện ra bông hoa mình tặng hắn sáu năm trước vẫn được bảo quản cho đến tận bây giờ.
Giữa căn phòng trống trải xuất hiện thêm một trụ thủy tinh hình tròn, bên trong chứa đầy chất lỏng màu xanh nhạt.
Dưới ánh đèn trắng bệch, nó trông đặc biệt lạnh lẽo và đầy điềm gở, trong không khí phảng phất mùi formol nhàn nhạt.
Khiến người ta liên tưởng đến những th* th/ể bị ngâm đến trắng bệch trong phim kinh dị.
"Tìm anh sao?"
Giọng nói lạnh nhạt của Yến Quân Thanh đột ngột vang lên sau lưng, dọa tôi gi/ật mình r/un r/ẩy.
"Tảo Tảo tìm anh."
Hắn không vội đi ngay, mà kéo tay tôi áp lên lớp kính lạnh lẽo.
"Thích không?"
"Không thích."
Hắn tì cằm lên hõm vai tôi: "Nhưng anh thích, đem thứ mình thích nhất, đặt vào trong này."
"Nó sẽ vĩnh viễn, mãi mãi ở bên cạnh anh."
"R/un r/ẩy lợi hại như vậy, em đang sợ cái gì?"
Tôi biết tên đi/ên Yến Quân Thanh này thực sự có thể làm ra chuyện đó.
Bình thủy tinh trước mắt thực sự có thể trở thành nơi an nghỉ cuối cùng của tôi.
Hắn khẽ cười, luồn tay vào vạt áo tôi, tôi không dám giãy giụa, cũng chẳng dám nhúc nhích.
Áp cả mặt và ng/ực lên lớp kính lạnh buốt, sự xâm phạm lần này của hắn có vẻ rất dịu dàng và tận hưởng, kéo tôi cùng chìm vào vực sâu của nỗi sợ hãi xen lẫn khoái cảm.
Hắn nâng cằm tôi lên, nụ hôn quấn quýt môi răng lại khiến tôi cảm thấy có một tia an lòng.
Chủ động khao khát lấy ng/uồn nhiệt từ hắn, hắn hưng phấn siết ch/ặt tôi vào lòng.
"Khương Vãn, từ nhỏ đến lớn, những thứ anh muốn, chưa bao giờ là không có được."
"Ban đầu, anh vốn có thể giữ em lại nơi này."
Khuôn mặt của hai người phản chiếu trên trụ thủy tinh chứa đầy chất lỏng.
"Nhưng anh biết, em sẽ sợ lạnh."
"Anh vẫn muốn được ôm em, muốn cảm nhận em, muốn nhìn thấy em cười."
Tôi chợt ôm lấy bụng dưới, thốt lên một tiếng kêu đ/au đớn: "Nhẹ... nhẹ một chút."
"Cho nên Khương Vãn, anh đã đi ngược lại bản tính của chính mình để yêu em."
Là yêu sao? Tôi chẳng thể làm rõ, rốt cuộc thì tình yêu trong cuộc đời cằn cỗi của tôi lại mỏng manh và xa lạ đến vậy.
Tôi chỉ cảm thấy sự mâu thuẫn và hoang mang bủa vây ngập trời.
Tôi nên h/ận tình yêu của hắn đã h/ủy ho/ại cuộc đời bình phàm của tôi.
Hay là nên cảm ơn tình yêu của hắn đã giữ lại mạng sống cho tôi, tạo ra Tảo Tảo của tôi.
Tôi không biết.
Chương 6
Chương 8: Thi thể không toàn thây trong tủ đông
Chương 22.
Chương 14
Chương 7
Chương 15
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook