Xuyên Thành Bạn Trai Của Đại Ca Trường Học

15.

Người lo lắng nhất trong kỳ thi đại học, tôi nghĩ ngoài thí sinh ra thì chính là phụ huynh.

Vì nhà tôi có đến hai thí sinh nên bố mẹ trở thành những người bận rộn nhất.

Nửa tháng trước kỳ thi, nhà cửa yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng nghe rõ mồn một.

Cuối cùng cũng đến ngày bước vào phòng thi.

Tôi cầm đề thi lên xem, không tệ, tôi đều làm được hết.

Sau khi kiểm tra bài làm kỹ lưỡng vài lần, tôi tranh thủ thời gian rảnh để nghĩ về Giang Tâm.

Không biết cậu ấy làm bài thế nào rồi?

Nói về Giang Tâm, lúc ôn thi khổ sở nhất, cái cậu chàng này còn định giở trò lười biếng với tôi.

Sau giờ tự học buổi tối, hai đứa ngồi lại với nhau, tôi cầm bút giảng bài cho cậu ấy từng chữ một.

Cậu ấy nhíu mày nắm ch/ặt cây bút, dồn hết sự tập trung để giải đề.

Một bài toán giải mất hai mươi phút vẫn chưa ra, tôi liếc mắt qua là thấy ngay cậu ấy tính sai con số ở một bước trung gian.

Nhưng việc vận dụng trí n/ão quá lâu khiến Giang Tâm vốn dĩ nóng tính bỗng nhiên nổi quạu.

Cậu ấy ném cây bút lên mặt sách, tự ái gi/ận dỗi nhưng lại chột dạ không dám quay đầu nhìn tôi:

"Tôi biết tôi ngốc, tôi không thi nổi hơn sáu trăm điểm đâu, tôi cũng chẳng có cửa cùng cậu vào Đại học Kinh Đô."

"Cậu hết thích tôi rồi nên mới dùng cách này để từ chối tôi chứ gì."

Tôi ngồi bên cạnh nhìn cậu ấy, hốc mắt cậu ấy đỏ hoe, lúc nghiêng mặt nhìn tôi thì nước mắt đã chực trào.

Tôi đưa tay nhặt cây bút bị ném trên sách lên, rồi vòng tay ra sau gáy cậu ấy.

Hơi thở sát cạnh bên, tôi nhẹ nhàng hôn lên, một tay che mắt cậu ấy lại, dọc theo kẽ môi cậu ấy mà chậm rãi trêu đùa.

Cánh tay cậu ấy siết ch/ặt lấy eo tôi, kéo hai cơ thể sát lại gần nhau.

Môi lưỡi quấn quýt, lúc đầu là tôi chủ động, nhưng sau đó khi đã tỉnh táo lại, Giang Tâm như một tay chơi lão luyện, hoàn toàn nắm quyền kiểm soát mọi thứ.

Lúc hai đứa tách nhau ra trong hơi thở dồn dập thì đèn phòng học bỗng nhiên phụt tắt.

Tay tôi túm ch/ặt lấy cổ áo đồng phục của Giang Tâm, làm nó nhăn nhúm cả lại.

Giống hệt tâm trạng tôi lúc này.

Trong bóng tối m/ập mờ, tôi áp mặt vào nơi trái tim cậu ấy đang đ/ập rộn ràng:

"Giang Tâm."

"Nếu năm sau tôi không thấy cậu ở cổng trường Đại học Kinh Đô, thì sau này người hôn tôi, người nằm trên giường với tôi, sẽ là một người khác."

Tôi đẩy cái gã đang ngây người ra kia, hỏi:

"Cậu tự suy nghĩ cho kỹ đi nhé?"

Thế là cái người vừa mới nhõng nhẽo xong lập tức ngậm bút, mắt rưng rưng bắt đầu lao vào tính toán.

Cách trị thói lười học của Giang Tâm, hoàn thành!

Sau khi kỳ thi kết thúc, Giang Tâm vốn dĩ hoạt bát nói nhiều bỗng như biến thành người khác, cứ im lặng thẫn thờ, cả ngày chẳng buồn mở miệng.

Ngay cả khi tôi trêu chọc, cậu ấy cũng chẳng lấy lại được tinh thần.

Nhưng may mà kết quả có rất nhanh.

Khi thấy điểm số của mình tuy thấp hơn tôi nhiều nhưng vẫn vừa đủ điểm chuẩn để cùng vào Đại học Kinh Đô, Giang Tâm nhảy cẫng lên sung sướng.

Cậu ấy bế bổng tôi lên, tung lên không trung ba lần, rồi phấn khích hôn tới tấp vào môi tôi:

"Tuyệt quá! Chúng ta có thể cùng đi học ở Kinh Đô rồi!"

Tối hôm đó, Giang Tâm đang ở phòng khách bỗng ôm gối gõ cửa phòng tôi:

"Cậu nói là tôi cùng cậu vào Đại học Kinh Đô thì sẽ không chia tay, vậy giờ chúng mình là người yêu chính thức rồi, ngủ chung là chuyện đương nhiên thôi!"

Giang Tâm nói năng cực kỳ hùng h/ồn, nhưng mặt mũi thì đỏ lựng.

Nhìn làn môi đỏ hồng của cậu ấy, tôi cũng muốn hôn thật, nhưng thấy gương mặt cậu ấy có chút căng thẳng, tôi lại nảy ra ý định trêu chọc:

"Ý tôi nói là phải thấy cậu đứng ở cổng trường Kinh Đô mới tính cơ."

"Bây giờ á... vẫn chưa được đâu."

Lông mày Giang Tâm khẽ nhíu lại, biểu cảm trông rất đáng yêu, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Biết mình bị trêu, Giang Tâm lập tức thẹn quá hóa gi/ận bế xốc tôi lên, ấn mạnh xuống giường.

Nụ hôn ập tới vừa dữ dội vừa gấp gáp, đầu ngón tay cậu ấy lướt trên người tôi đầy lưu luyến.

Đến khi cậu ấy buông tôi ra để đi đóng cửa, cả hai đều đã kích động không thôi.

Tôi đi chân trần trên sàn nhà, từ phía sau ôm lấy vòng eo săn chắc của cậu ấy, mặt đỏ đến tận mang tai:

"Giang Tâm, tôi muốn cậu."

Cậu ấy run lên bần bật, rồi chiều ý tôi.

Dáng người thiếu niên tuy chưa vạm vỡ nhưng lại vô cùng sung mãn, nói sao nhỉ?

Thì là... "máy móc" còn rất mới.

Danh sách chương

3 chương
20/04/2026 14:58
0
9
20/04/2026 14:58
0
8
20/04/2026 14:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu