Trước khi mất ý thức, tôi nhìn vào đôi mắt của mẹ chị Tuệ Phương.
Hiền hậu, dịu dàng, như dòng thời gian vĩnh hằng tĩnh lặng.
"Sam Sam, không sao rồi, ngoan nào cháu."
Là bà nội! Chỉ có bà mới gọi tôi như thế. Tôi hốt hoảng vươn tay nhưng càng với càng xa, cho đến khi kiệt sức.
Tỉnh dậy, tôi đã nằm trong bệ/nh viện.
Hôn mê trọn tám ngày đêm.
Toàn thân g/ãy nhiều xươ/ng, xuất huyết n/ão. Nếu mẹ chị Tuệ Phương không kịp thời xuất hiện, tôi đã ch*t thầm lặng trong đêm ấy.
Còn Cố Vi Tri - hắn bị thương khi cảnh sát truy đuổi, cùng đường đã ngậm sú/ng t/ự s*t.
Sau khi hồi phục, tôi đến thăm mẹ chị Tuệ Phương. Bà vẫn đi/ên lo/ạn như thế.
Thậm chí không nhớ chút gì về đêm hôm đó.
Người nhà bà còn thì thầm với nhau:
"Kỳ lạ thật, cái còi của bà ấy ồn ào đến phát đi/ên, chúng tôi đã thay lõi từ lâu rồi mà?"
"Kỳ lạ thật, vậy sao bà ấy có thể thổi được?"
Tôi đờ người, cơn rùng mình chạy từ đầu ngón tay xuống tận tim. Nhìn đôi mắt đục mờ vô h/ồn của mẹ chị Tuệ Phương, khác hẳn con người đêm ấy.
Bước ra ngoài, nắng chói chang khiến nước mắt tôi tuôn không ngừng.
Tôi biết rồi. Đêm sinh tử ấy, người đến c/ứu tôi là ai.
Là mẹ chị Tuệ Phương.
Cũng là bà nội.
Đêm mưa gió giữa sự sống và cái ch*t, ngỡ như người xưa trở về.
HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook