Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhân viên b/án hàng: “Sản phẩm ở đây không giảm giá đâu ạ.”
Bạn thân nhìn nhân viên b/án hàng: “Lấy cho tôi năm con cá Ngừ vây xanh tươi đông lạnh, năm con cá Hồi Đại Tây Dương.”
Bạn thân lại nhìn tôi, nhanh chóng rút ra thẻ đen: “Darling, cậu còn muốn ăn gì nữa?”
Tôi bỗng tỉnh táo lại, tôi vừa làm gì thế này?! Rõ ràng tôi đã bám víu vào phú bà rồi mà!
Trong những tiếng “Darling” đó, tôi dần đ.á.n.h mất cái tôi thực tế của mình, khi lấy lại tinh thần, xe đẩy hàng đã chật cứng những thực phẩm tươi sống đủ loại.
Tôi có chút x/ấu hổ: “Tiêu rồi, tủ lạnh chắc không chứa hết đâ!”
Bạn thân nhướng mày: “Darling, cậu thích tủ đông màu gì?”
8.
Sau khi m/ua đồ ăn ở tầng hầm, chúng tôi tiện thể đi dạo lên các tầng trên, cô bạn thân kéo tôi m/ua vài bộ đồ thể thao, rồi m/ua đủ cả áo khoác và giày theo đúng kích cỡ.
Trong lúc bạn thân đang chọn quần áo, tôi lén lút thử dùng dị năng của mình. Quả nhiên, trong chiếc hộp vuông vắn bốn mươi centimet đó, ngoài thiết bị khởi động Tấm Chắn, còn có thêm một cây ki/ếm thép. Nhưng vẫn không thể lấy chúng ra.
Nếu coi chiếc hộp là vật thể thật, vậy nguyên nhân nào khiến tôi không thể mở nó ra?
Tôi trăm mối không thể giải. Rõ ràng là Dị năng của chính mình, nhưng lại không thể thao túng nó một cách tự nhiên.
Có phải là do đã xảy ra vấn đề ở đâu đó, hay tôi vốn dĩ chỉ là một sản phẩm lỗi... chưa tiến hóa hoàn chỉnh?
9.
Chọn xong quần áo, tôi đứng bên cạnh đợi bạn thân thanh toán, vừa suy nghĩ về dị năng vô cùng nhạt nhẽo này của mình. Dị năng không gian nghe có vẻ kinh khủng, nhưng nếu chỉ đưa vào mà không lấy ra được… Thì chẳng khác nào một cái ba lô bị hỏng khóa kéo?
Hơn nữa, cho dù nó không hỏng, không gian lưu trữ nhỏ bé này đặt trong thời tận thế, khi dị năng trỗi dậy, cũng hoàn toàn không đủ tầm.
Hoàn h/ồn lại, tôi thấy cô bạn thân cầm một cuộn hóa đơn đủ để gói người thành x/á/c ướp, chạy lon ton về phía tôi, “Darling! Cậu xem quần áo vừa m/ua có đủ mặc không?”
Tôi ngăn động tác cô ấy xòe hóa đơn: “Đủ! Bộ đồ này đủ cho mình mặc đến tám mươi tuổi!”
“Không được.” Cô bạn thân bĩu môi, gọi nhân viên hướng dẫn: “Lấy thêm vài bộ nữa, người ta muốn mặc cùng Darling đến một trăm tuổi cơ!”
Sau đợt đại m/ua sắm, tôi lấy lý do về nhà lấy hàng chuyển phát nhanh nên xuống xe trước.
Nhà khá trống, hầu hết đồ đạc tôi đã b/án đi, chỉ còn lại một chiếc ghế sofa nhỏ và bốn bức tường trắng.
Sống trong thời tận thế bốn năm, yêu cầu về chất lượng cuộc sống của tôi gần như bằng không, những cuộc chiến không ngừng nghỉ bên trong và bên ngoài căn cứ cũng chỉ vì ba từ đơn giản - sống sót.
Ghế sofa rất mềm, nằm vào cứ như chìm trong một đám mây, ánh nắng buổi chiều cũng khiến người ta buồn ngủ. Trong không khí yên tĩnh, lười biếng, tôi lại không thể thật sự ngủ được.
Mặc dù đã ở trong môi trường an toàn, ý thức vẫn không thể hoàn toàn thả lỏng. Tôi lắng nghe tiếng bước chân đi lên từng bậc thang ngoài cửa, rồi đi trước một bước mở cửa.
Người đàn ông giao hàng kéo vành mũ rất thấp, thấy tờ hóa đơn trong tay tôi, mới đưa cho tôi một hộp giấy cũ kỹ.
Người đàn ông giao hàng xong lại không đi ngay, chỉ nhìn chằm chằm tôi một cách âm hiểm, cười một tiếng đầy á/c ý: “Cô bé, cô bỏ giá cao như vậy m/ua thứ này, không sợ rước họa vào thân sao?”
Tôi liếc mắt, đứng ngay cửa x.é to.ạc chiếc hộp, vũ khí lạnh lẽo bên trong lộ ra rõ ràng.
Ngược lại, người đàn ông gi/ật mình, vội vàng nhìn xung quanh.
Tôi tùy ý cầm khẩu s.ú.n.g trong tay, sau đó thuần thục lên đạn và chĩa thẳng vào người đàn ông đứng ở cửa, “Anh đoán xem viên đạn thứ mấy sẽ b.ắ.n nát đầu anh?”
Dọa người đàn ông bỏ chạy xong, tôi cất khẩu s.ú.n.g và vài hộp đạn đã m/ua sẵn vào ba lô.
Tôi ngủ chợp mắt trên ghế sofa được nửa đêm, thì bị tiếng cãi vã dưới lầu đ.á.n.h thức. Thì ra là mạch điện khu chung cư đã cũ, cả tòa nhà bị mất điện, không biết khi nào mới có lại.
Tôi mò mẫm đi xuống lầu, cư dân tụ tập dưới nhà đã bắt đầu bàn tán về việc chỗ tắm hơi nào phù hợp để “c/ứu cánh” trong vài ngày này. Tôi chợt nhớ đến bốn năm trước, một vài tụ điểm đông người lớn đã thất thủ đầu tiên, không lâu trước khi virus x/á/c sống bùng phát. Cơ sở tắm hơi được cư dân nhắc đến cũng nằm trong số đó.
“Gần đây đừng đi chỗ tắm hơi nữa, những nơi đông người đều đừng đi vội, sự cố điện sẽ sớm được khắc phục thôi.” Trước khi đi, tôi vẫn cố gắng chen qua đám đông, ám chỉ một cách ẩn ý để c/ứu vớt một bộ phận người dân bình thường.
Một số người trong số họ nhìn tôi qua đám đông, nhưng phần lớn không để ý.
Tôi, cuối cùng, không thể là c/ứu tinh của tất cả mọi người.
10.
Chiều hôm sau, vừa về đến biệt thự tôi đã thấy ban công tầng thượng đã thay đổi hoàn toàn. Những vật dụng trang trí phong cách lãng mạn đồng quê đã được dọn đi hết, thay vào đó là một lớp pin Mặt Trời phủ kín. Chỉ còn lại một lối đi hẹp xung quanh, đủ cho người qua lại.
“Darling nhìn cái này đi, ống nhòm độ phóng đại cao! Soái ca cách xa trăm dặm mặc hay không mặc quần áo cũng thấy rõ mồn một!” Cô bạn thân lại khoe khoang mấy chiếc ống nhòm cô ấy lắp đặt ở bốn góc sân thượng.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook