Chồng ơi, anh nói một câu đi

Chồng ơi, anh nói một câu đi

Chương 5

11/02/2026 15:33

Thế là ngoài công việc thư ký, tôi còn kiêm luôn một nhiệm vụ phụ: giúp Thẩm Tu chặn đào hoa.

Gần như ngày nào tan làm, hắn cũng kéo tôi đi ăn uống linh đình, hoặc dạo quanh những nơi mang không khí lãng mạn.

Hắn bảo tất cả đều vì công việc.

Tâm trạng không tốt sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc, mà đời sống cá nhân cũng được tính là một phần của công việc.

Tôi chẳng tìm ra lý do nào để phản bác.

Tóm lại, nhiệm vụ của tôi là thế này.

Hễ có ai tới xin thông tin liên lạc của Thẩm Tu, tôi phải nghiêm mặt từ chối, đồng thời nói đúng một câu:

“Xin lỗi, đây là bạn trai của tôi.”

Mỗi lần như vậy, tôi đều nhận ra tâm trạng Thẩm Tu lập tức trở nên vô cùng dễ chịu.

Vào những lúc đó, dù tôi có đưa ra yêu cầu gì, hắn cũng sẽ đáp ứng vô điều kiện.

Kinh khủng nhất là lần đi xem triển lãm ô tô. Tôi chỉ lỡ miệng khen một chiếc xe trong brochure.

Thẩm Tu nhướng mày hỏi:

“Cậu thích à?”

Rồi hắn rút thẻ ngân hàng, chỉ thẳng vào nhân viên b/án hàng, dứt khoát nói một chữ:

“M/ua.”

Tôi hoảng h/ồn, vội vàng kéo hắn đi.

“Sếp, tỉnh táo lại đi ạ!”

Không hiểu sao trước giờ tôi lại không nhận ra Thẩm Tu là kiểu người bốc đồng đến vậy.

Hôm đó, Thẩm Tu tham dự tiệc rư/ợu, tôi như thường lệ đứng đợi ở cửa.

Một làn hương thơm lướt qua, tôi vừa ngẩng đầu đã thấy có người nhét vào cổ áo tôi một tấm danh thiếp.

Chủ nhân là một người phụ nữ quyến rũ, giọng nói ngọt như mật:

“Tiểu mật thư, đây là số liên lạc của em.”

Theo phản xạ, tôi lập tức từ chối thay sếp:

“Thẩm tổng nhà tôi không thích phụ nữ đâu ạ, anh ấy với tôi...”

Người phụ nữ giơ một ngón tay ra hiệu im lặng, cười khẽ:

“Ai thèm để ý tới cái mặt băng giá đó chứ? Em muốn xin số của anh cơ. Tiểu mật thư, cho em được không?”

N/ão tôi lập tức trống rỗng.

Sếp chỉ dặn tôi không được tùy tiện đưa thông tin liên lạc của hắn, chứ đâu có cấm tôi cho số của mình?

Tôi vừa rút điện thoại, bấm được hai con số đầu tiên, thì một bàn tay lớn đã đ/è lên tay tôi.

Giọng trầm thấp của Thẩm Tu vang lên ngay bên tai:

“Cậu ấy là người của tôi.”

Nghe câu đó, tim tôi như khựng lại một nhịp.

Người phụ nữ cười nghiêng ngả:

“Thẩm tổng, nhìn thư ký của anh là trai thẳng chính hiệu rồi. Anh có uốn nắn thế nào cũng vô ích thôi, chi bằng nhường cho em...”

Lần đầu tiên, Thẩm Tu lộ rõ vẻ chán gh/ét như vậy:

“Chuyện của tôi, không cần cô bận tâm.”

Hắn kéo tôi vào hội trường tiệc.

Dù hắn không nói thêm lời nào, tôi vẫn cảm nhận rõ ràng cơn tức gi/ận đang bị hắn kìm nén.

Không hiểu vì sao, trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác chột dạ, như thể bị bạn trai bắt gặp tại trận.

Nhưng tôi và sếp rõ ràng đều là trai thẳng mà? Tôi có gì phải áy náy chứ?

Dẫu vậy, để giữ yên công việc, tôi vẫn ngoan ngoãn nhận lỗi:

“Xin lỗi sếp, tôi không nên định cho cô ấy số.”

Thẩm Tu bỗng quay phắt lại, dùng thân hình cao lớn ép tôi vào tường, cánh tay chắn ngang, giam tôi trong khoảng cách chật hẹp. Khóe mắt hắn ửng đỏ nhạt, lộ ra vẻ mong manh hiếm thấy:

“Sao cậu không từ chối thẳng? Cậu thích cô ta à?”

Tôi lắc đầu lia lịa như chong chóng:

“Không có! Tôi không thích!”

Nhưng còn chưa kịp giải thích rõ ràng, Thẩm Tu đã bật cười tự giễu:

“Phải rồi, cậu là trai thẳng, đương nhiên sẽ thích phụ nữ.”

Tôi rối lo/ạn hoàn toàn.

Hắn rốt cuộc đang nói gì vậy?

Chưa kịp nghĩ ra nguyên do, Thẩm Tu đã say khướt.

Có người còn định rót thêm rư/ợu, tôi bất ngờ lao lên chặn lại:

“Sếp tôi uống không nổi nữa rồi, để tôi uống thay!”

Tôi tu một hơi cạn ly, rồi đỡ Thẩm Tu đứng dậy.

“Xin lỗi mọi người, đến giờ giới nghiêm của sếp tôi rồi, tôi phải đưa anh ấy về.”

Cả đám ngơ ngác nhìn nhau:

“Giới nghiêm gì cơ? Thẩm tổng phải tuân thủ giờ giới nghiêm từ bao giờ vậy?”

Tôi cong môi cười lạnh:

“Bởi vì… đây là do tôi quy định.”

Danh sách chương

5 chương
11/02/2026 15:33
0
11/02/2026 15:33
0
11/02/2026 15:33
0
11/02/2026 15:33
0
11/02/2026 15:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu