Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Thỏ Viết Truyện
- Bẫy Tình
- CHƯƠNG 24: ÔM LẤY EM
Chiếc Maybach màu đen tuyền lao đi x/é toạc màn đêm tĩnh mịch của thành phố Tinh Cầu, tựa như một dã thú bóng đêm đang cuồ/ng nộ tìm đường thoát thân. Không gian bên trong buồng lái ngột ngạt đến mức dưỡng khí như đông đặc lại. Mùi tuyết tùng từ người Kỷ Hành Chu bùng n/ổ, đậm đặc và sắc bén như những lưỡi d/ao vô hình, tạt thẳng vào khoảng không gian chật hẹp.
Gương mặt anh góc cạnh như điêu khắc, lúc này hoàn toàn chìm vào bóng tối, hai bên quai hàm siết ch/ặt đến mức nổi lên những đường gân xanh đầy tà/n nh/ẫn.
Kỷ Hành Chu cúi đầu nhìn người trong lòng, cánh tay rắn rỏi siết ch/ặt đến mức muốn khảm cả cơ thể nhỏ bé của Bạch Ân Hy vào da th!t mình. Anh nâng tay, dứt khoát ấn nút hạ tấm chắn tĩnh âm màu đen giữa ghế lái và hàng ghế sau xuống, triệt để cách ly thế giới của hai người thành một mật thất biệt lập. Cơn thịnh nộ bùng phát từ bản năng của một Alpha khiến giọng nói của anh khàn đặc, tản ra hàn ý thấu xươ/ng khi ra lệnh cho tài xế.
"Lái nhanh lên. Gọi điện về biệt thự, bảo quản gia Vương lập tức liên lạc bác sĩ đến."
Cánh cửa xe vừa khép lại tại sảnh chính của biệt thự Kỷ gia, Kỷ Hành Chu đã bế Bạch Ân Hy bước xuống. Anh không để chân cậu chạm đất dù chỉ một bước, sải những bước dài đầy vội vã đưa cậu thẳng lên phòng ngủ chính ở tầng hai.
Bác sĩ cùng hai trợ lý y tế đã đứng chờ sẵn với đầy đủ trang thiết bị chuyên dụng. Bầu không khí trong phòng ngủ rộng lớn thoang thoảng mùi hương trà ngọt ngào nhưng lại vô cùng hỗn lo/ạn, đan xen với mùi tuyết tùng đang rít gào hộ giá. Vị bác sĩ già tóc bạc trắng không dám chậm trễ, lập tức tiến hành kiểm tra tổng quát cho Bạch Ân Hy. Máy đo nhịp tim, thiết bị kiểm tra chỉ số tin tức tố liên tục phát ra những tiếng bíp đều đặn trong không gian tĩnh mịch.
Kỷ Hành Chu đứng khoanh tay bên cạnh giường, đôi mắt đen sâu thẳm găm ch/ặt vào từng cử động của bác sĩ, hơi thở dồn dập cho thấy anh đang phải dùng ý chí cực đại để kiềm chế bản năng cuồ/ng bạo của mình. Sau mười phút dài đằng đẵng như cả thế kỷ, vị bác sĩ khẽ thở phào, cung kính quay sang báo cáo.
"Thưa chủ tịch, cậu Bạch chỉ bị chấn động tâm lý nhẹ do h/oảng s/ợ, nhịp tim hơi nhanh, ngoài ra trên cơ thể không có thương tổn nghiêm trọng nào về mặt sinh lý. Tôi đã để lại một số th/uốc an thần và dung dịch ổn định tuyến thể, ngơi nghỉ một đêm sẽ ổn định."
Nghe báo cáo, tảng đ/á đ/è nặng trong lồng ngựk Kỷ Hành Chu mới thực sự được buông xuống. Anh khẽ phẩy tay, quản gia Vương biết ý liền nhanh chóng dẫn đoàn bác sĩ lui ra ngoài, cẩn thận khép cánh cửa gỗ mun dày dặn, trả lại sự yên tĩnh tuyệt đối cho căn phòng.
Kỷ Hành Chu đứng lặng bên mép giường, ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp phủ lên bóng lưng cao lớn của anh một tầng cô đ/ộc. Anh chậm rãi ngồi xuống cạnh cậu, nhìn ngắm gương mặt thanh tú vốn luôn tràn đầy sức sống hằng ngày, giờ đây lại tái nhợt đi vì mệt mỏi.
Bạch Ân Hy lúc này khẽ cựa mình, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng ngạo nghễ giờ đây vương một tầng hơi nước mờ mịt. Nhìn thấy Kỷ Hành Chu, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu bỗng chốc như vỡ òa, lăn dài trên đôi gò má ửng hồng vì dư vị của cồn và sự h/oảng s/ợ. Cậu chống tay ngồi dậy, lao thẳng vào lòng anh, hai tay bám ch/ặt vào bờ vai rộng lớn, bờ vai g/ầy run lên bần bật, tiếng khóc thút thít nghẹn ngào vang lên giữa căn phòng vắng.
Chiếc áo vest bị đ/ứt cúc, để lộ ra mảng sườn xám trắng ngần cùng bờ vai trần mảnh dẻ, Bạch Ân Hy ngước đôi mắt ngập nước đầy đáng thương nhìn thẳng vào mắt anh. Giọng cậu nghẹn ngào, mang theo sự tủi thân, nức nở hỏi.
"Hành Chu... có phải em bẩn lắm không? Quần áo của em... cảnh tượng lúc nãy... anh còn thương em không? Anh sẽ gh/ét bỏ em đúng không?"
Trái tim Kỷ Hành Chu như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đ/au đớn đến mức hô hấp trì trệ. Nhìn đóa hoa trà nhỏ bé luôn được mình nâng niu trên lòng bàn tay giờ đây lại suy sụp, tự ti đến mức thốt ra những lời đ/au lòng như vậy, sự tự trách và xót xa dâng lên ngập tràn đáy mắt anh. Kỷ Hành Chu nâng hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, ngón tay cái dịu dàng lau đi những giọt nước mắt nóng hổi đang liên tục tuôn rơi, anh lắc đầu, thanh âm trầm thấp nhu hòa đến mức có thể làm tan chảy cả băng tuyết mùa đông.
"Hy Hy của anh là sạch sẽ nhất, là trân bảo vô giá trên đời này. Không bẩn, kẻ bẩn thỉu là tên khốn kiếp kia, anh đã cho người xử lý gã rồi. Nghe anh nói, bất kể xảy ra chuyện gì, anh vĩnh viễn không bao giờ gh/ét bỏ em, chỉ h/ận không thể thay em chịu đựng tất cả. Anh thương em, yêu em còn không hết, làm sao có thể không cần em? Đừng khóc nữa, ngoan, có anh ở đây rồi."
Bạch Ân Hy nghe được những lời thâm tình, yêu thương ấy khiến bờ mi dài khẽ chớp, những giọt nước mắt long lanh còn đọng lại trên hàng mi khiến cậu trông càng thêm phần nhu nhược, yếu đuối, khơi gợi lên ham muốn bảo bọc tột cùng của anh. Cậu khẽ mím môi, tựa đầu vào lồng ngựk vững chãi của anh, hít lấy mùi tuyết tùng ấm áp.
Kỷ Hành Chu dịu dàng đỡ cậu nằm xuống gối mềm, đắp lại chiếc chăn bông ấm áp cho cậu. Anh khẽ đứng dậy, định bụng bước vào phòng tắm để chuẩn bị nước ấm, thế nhưng chân anh vừa mới nhấc lên, một bàn tay nhỏ nhắn, lành lạnh từ trong chăn đã nhanh như chớp vươn ra, nắm ch/ặt lấy vạt áo sơ mi của anh không chịu buông. Ánh mắt Bạch Ân Hy nhìn anh tràn ngập sự bất an, giống như một chú thỏ nhỏ sợ hãi sẽ bị chủ nhân bỏ rơi giữa đêm tối.
Kỷ Hành Chu khẽ bật cười nhẹ, nụ cười tràn đầy sự sủng ái vô bờ bến. Anh cúi người, vươn tay xoa xoa mái tóc mềm mại có chút rối của cậu, thanh âm ôn nhu dỗ dành.
"Anh không đi đâu cả, bé ngoan. Anh chỉ vào nhà tắm lấy chút nước ấm để lau người cho em. Ngoan, anh ra ngay với em."
Lúc này Bạch Ân Hy mới từ từ nới lỏng tay, nhìn bóng lưng anh khuất sau cánh cửa kính mờ của phòng tắm.
Một lúc sau, Kỷ Hành Chu bước ra, trên tay bưng một thau nước bằng gốm sứ trắng tinh tản ra làn khói nghi ngút, hơi ấm nhanh chóng lan tỏa trong không gian. Trên vai anh vắt một chiếc khăn lông mềm mại màu trắng sữa, tay còn lại cầm theo một bộ đồ ngủ bằng lụa cao cấp màu kem vô cùng thoải mái. Anh đặt thau nước lên chiếc bàn nhỏ đầu giường, ngồi xuống bên mép nệm, động tác vô cùng cẩn trọng như thể sợ làm kinh động đến linh h/ồn nhỏ bé của cậu.
Kỷ Hành Chu nhẹ nhàng vén chăn ra, đưa tay cởi bỏ chiếc áo vest dạ tiệc đã rá/ch nát cùng chiếc áo sơ mi bên trong của Bạch Ân Hy. Ngay khi lớp vải lụa trượt xuống, để lộ ra vóc dáng thanh mảnh hệt như một tác phẩm nghệ thuật bằng ngọc thạch, ánh mắt Kỷ Hành Chu bỗng khựng lại, đồng tử co rút. Trên bờ vai g/ầy và vùng xươ/ng quai xanh tinh xảo của cậu, những vệt m/áu đỏ thẫm trong lúc bất cẩn đã khô khốc lại, nổi bật trên làn da tuyết trắng ngần hệt như những vệt hoa bỉ ngạn.
Lồng ngựk Kỷ Hành Chu thắt lại, một nỗi đ/au lòng âm ỉ xộc thẳng lên đại n/ão. Anh nhúng chiếc khăn lông vào nước ấm, vắt ráo nước rồi nhẹ nhàng áp lên làn da cậu. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút ký những bản hợp đồng hay định đoạt số phận của tập đoàn, lúc này lại r/un r/ẩy, tỉ mỉ lau nhẹ từng chút một lên những vệt m/áu khô. Anh cử động nhẹ nhàng hết mức, liên tục thổi nhẹ vào những vùng da đỏ ửng, sợ rằng lực đạo của mình sẽ làm cậu đ/au.
Sau khi lau sạch toàn thân, anh lấy ra một tuýp th/uốc mỡ giảm sưng, dùng đầu ngón tay thoa một lớp mỏng lên vai cậu, cảm giác mát lạnh khiến Bạch Ân Hy khẽ run lên một cái, rúc sâu vào gối.
Xong xuôi mọi thứ, Kỷ Hành Chu chu đáo giúp cậu mặc bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại vào, cài từng chiếc cúc áo một cách ngay ngắn. Anh dọn dẹp thau nước, cởi bỏ bộ âu phục vướng víu trên người mình, chỉ mặc đ/ộc một chiếc quần ngủ dài rồi bước lên giường.
Anh dang rộng cánh tay, kéo Bạch Ân Hy vào lòng, để tấm lưng g/ầy của cậu áp sát vào vòm ngựk trần vững chãi, ấm nóng của mình. Cánh tay anh vòng qua eo cậu, kéo chăn phủ kín qua vai cho cả hai, liên tục đặt những nụ hôn trân trọng lên đỉnh đầu và vành tai cậu, trầm giọng dỗ dành cậu chìm vào giấc ngủ.
Giữa bóng đêm tĩnh mịch của biệt thự Kỷ gia, tiếng hít thở của Bạch Ân Hy dần trở nên đều đặn, thông báo cậu đã chìm vào giấc ngủ sâu. Thế nhưng, Kỷ Hành Chu vẫn mở mắt nhìn vào khoảng không vô định, đôi mắt đen thâm trầm chứa đựng những tầng cảm xúc vô cùng phức tạp.
Trong giới thượng lưu thành phố Tinh Cầu, ai ai cũng biết rõ một chân lý. Chủ tịch Kỷ thị - Kỷ Hành Chu là một kẻ phong lưu bạc tình, thay người yêu như thay áo, bạn giường bên cạnh anh đổi liên tục chưa từng có ai quá hai, ba tháng. Anh mắc chứng b/ệnh sạch, có sự bài xích tuyệt đối với những món đồ hay những con người đã từng qua tay kẻ khác, một khi đã vứt bỏ là tuyệt đối không bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại. Bản tính anh lạnh lùng, tà/n nh/ẫn, xem tình trường như một trò chơi nhàm chán.
Thế nhưng, ngay lúc này, khi ôm ch/ặt Bạch Ân Hy nhỏ nhắn trong vòng tay, cảm nhận được mùi hương hoa trà thanh khiết đang hòa quyện cùng tin tức tố của chính mình, trong lòng vị Alpha kiêu ngạo ấy lại dâng lên một tia luyến tiếc và đ/au lòng chưa từng có. Nỗi đ/au ấy chân thật đến mức khiến anh tự kinh hãi chính bản thân mình. Anh nhận ra, đóa hoa trà này không phải là một món đồ chơi qua đường, càng không phải là những kẻ hám lợi ngoài kia. Cậu đã hoàn toàn bóc trần lớp vỏ bọc lạnh lùng của anh, đ/âm sâu rễ vào nơi mềm mại nhất trong tim anh. Sự chiếm hữu của anh đối với cậu không còn là bản năng sinh lý thuần túy, mà đã biến thành một loại chấp niệm sâu sắc. Muốn dung túng cậu, muốn bảo bọc cậu, và muốn cùng cậu đi qua hết thảy những dông bão của cuộc đời này. Kỷ Hành Chu siết ch/ặt vòng tay thêm một chút, nhắm mắt lại, cùng người thương chìm vào giấc mộng ngọt ngào.
Chương 8
8
8
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook