Một Trăm Điều Nhỏ Nhặt Anh Ấy Yêu Bạn

Một Trăm Điều Nhỏ Nhặt Anh Ấy Yêu Bạn

Chương 12.

06/02/2026 15:55

Triệu Sơ Niên dẫn tôi đi dạo siêu thị một vòng, m/ua một đống đồ ăn. Về đến nhà, anh ấy bảo tôi ngồi lên ghế sô pha, nói: "Xem tivi, lướt máy tính bảng hay chơi game, tùy em."

Tôi nhìn bóng lưng bận rộn trong bếp của anh ấy, bật dậy khỏi ghế sô pha.

"Hay là để em vào giúp anh?”

Triệu Sơ Niên ấn vai tôi đẩy ra ngoài cửa, đến cửa thì dừng lại.

Bếp nhà nam thần tuy là kiểu không gian mở, nhưng vẫn có lắp một vách ngăn bằng cửa kính trượt.

Lúc Triệu Sơ Niên đẩy tôi ra ngoài, anh ấy đi hơi lệch hướng.

Không đi đến chỗ cửa mở, mà suýt chút nữa đẩy tôi đ/ập mặt vào cửa kính.

Tức là, tôi đứng đối diện với tấm kính, còn nam thần đứng sau lưng tôi, một tay đặt lên vai tôi, tay còn lại chống lên kính.

Nhìn qua thì chẳng khác nào anh ấy đang ôm trọn tôi trong vòng tay.

Sau đó, Triệu Sơ Niên hơi cúi đầu, như thể đang thổi khí vào tai tôi, nói: "Dù sao cũng là lần đầu tiên anh nấu cho em ăn, em mà vào giúp, anh sẽ hiểu lầm là hai chúng ta đã thành vợ chồng già rồi đấy."

Chương 10:

Có ai mới quen nhau được một tuần đã thành vợ chồng già chưa hả?!

Sao lúc ở bệ/nh viện anh ấy không thả thính thế này đi?!

Tôi hoảng lo/ạn bỏ chạy.

Triệu Sơ Niên vừa thái rau vừa cười.

Bữa cơm đó tôi ăn mà chẳng biết mùi vị gì.

Thật sự là không biết mùi vị gì, bởi vì tôi cứ nhìn mặt của anh ấy mà ăn hết sạch ba bát cơm đầy.

Cuối cùng, tất cả các đĩa ăn trên bàn đều trống trơn, lúc Triệu Sơ Niên tiễn tôi ra cửa còn nói một câu đầy ẩn ý: "Ừm, đúng là dễ nuôi."

Tôi: ...

Ngày tháng sau này tôi còn sống yên ổn nổi không đây?!

Tôi quay lại định đẩy anh ấy một cái, ngược lại bị anh ấy tóm lấy cổ tay kéo vào lòng.

Rồi sau đó, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống trán tôi.

"Ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm nhé."

Cuối cùng, tôi lâng lâng bay về nhà.

Trong đầu cứ mãi nghĩ về “bùa mê” mà Triệu Sơ Niên vừa đặt lên trán tôi khi nãy.

Vương Tiểu Tiểu hóng chuyện nhắn tin hỏi tiến triển mới nhất.

Tôi trả lời rằng ngày mai tôi và nam thần sẽ về nhà ra mắt bà Triệu và ông Cố.

Vương Tiểu Tiểu nhắn lại cho tôi đúng hai chữ: [Vãi chưởng.]

Thật ra, tôi cũng rất muốn nói hai chữ đó.

Chỉ sau một tuần quen biết, mối qu/an h/ệ giữa tôi và nam thần đã từ "sống ch*t không qua lại" biến thành "đường đường chính chính về nhà ra mắt".

Tốc độ này còn nhanh hơn cả tàu cao tốc.

Danh sách chương

5 chương
06/02/2026 15:55
0
06/02/2026 15:55
0
06/02/2026 15:55
0
06/02/2026 15:55
0
06/02/2026 15:55
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu