Sự trả thù của những chú lợn

Sự trả thù của những chú lợn

Chương 7

21/07/2024 19:17

Ông nội tôi thở dài, nói: “Không sao đâu, mọi người đều về đi thôi.”

Tôn Vọng nhìn th* th/ể đồ tể Trần, nói: “Chú, tên này giờ phải làm thế nào?”

Ông nội đáp: “Tìm cái chiếu quấn nó lại, rồi đưa vào thành phố, bây giờ mang đi luôn đi, nếu đem về trễ cái x/ác sẽ bốc mùi mất, cũng coi như cho gia đình nó một câu trả lời.”

Tôn Vọng gật đầu, gã ta cùng với mấy thanh niên khỏe mạnh đem x/ác đồ tể Trần đặt lên chiếc xe lừa, trong đêm liền đi vào thành phố.

Ông nội ngồi dưới mặt đất rít điếu th/uốc, rồi nhìn thím Lý nói: “Vợ thằng Tư à, ta nhớ trong nhà cháu cũng nuôi mấy con lợn? Có lợn con không? Nếu có thì để lại cho chú mấy con.”

Thím Lý ngập ngừng vài giây rồi mới cất lời: “Chú à, lợn nhà cháu định để lại để ăn tết, trong nhà thân thích nhiều, thực sự không có dư.”

Ông nội tôi gật đầu, đáp: “Thôi được rồi, ngày mai chú đi làng khác hỏi xem sao.”

Người trong sân cũng giải tán cả.

Ông tôi một mình ngồi hút th/uốc, mặt tái mét.

Trong nhà tôi có mười mấy con lợn, đây đều là tài sản mà ông bà nội tôi tích cóp suốt hơn hai mươi năm nay, lần này lũ lợn đều chạy rồi, trong nhà cũng chẳng còn nguồn thu nhập nữa.

Lại qua mấy ngày sau, ông nội bắt được hai con lợn nái ở làng khác nh/ốt vào trong chuồng lợn.

Ông bà nội đều hết lòng chăm sóc chúng cẩn thận.

Bà nội nói: “Tiểu Đậu Tử, cháu mau mau lớn lên, lớn lên liền đi đọc sách, mấy con lợn này đều để dành cho cháu đi học cả đó.”

Ông nội cũng nói: “Tiểu Đậu Tử nhà mình ấy mà, nhất định sẽ học thật giỏi.”

Từ lúc trong nhà m/ua hai con lợn này về, ông nội vẫn thường nửa đêm ra ngoài, mỗi lần ông ra ngoài tôi liền nghe thấy tiếng lũ lợn kêu gào. Tôi hỏi bà nội, bà nội còn nói tôi nghe lầm rồi, bảo tôi mau mau đi ngủ.

Đêm hôm ấy, tôi lại nghe thấy tiếng lợn kêu, tôi rất tò mò vì sao lũ lợn lại kêu lên như thế?

Tôi xỏ giày, cẩn thận chạy ra ngoài.

Bước tới cửa chuồng lợn, cánh cửa chuồng đang hé mở, tôi nằm rạp xuống nhìn qua khe cửa.

Bên trong tối thui, chẳng thấy ánh đèn.

Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng ông nội gào lên thảm thiết: “Aaaaaaaaaaa!”

Tiếng thét này khiến tôi sợ ch*t khiếp, không đợi tôi kịp gọi người thì đã nghe thấy tiếng mở cửa, bà nội từ trong phòng chạy ra, tay cầm cây chổi, miệng không ngừng kêu lên: “Sao thế?”

Bà nội bật đèn trong chuồng lợn lên, chỉ thấy ông nội đang nằm trên một vũng m/áu, sau đầu chảy đầy m/áu.

Hai con lợn nái kia rúc vào góc, nhìn chằm chằm vào bà nội tôi.

Bà nội vội vàng chạy vào trong: “Ông nó ơi! Tỉnh lại đi!”

Đôi mắt ông nội vằn lên đầy tia m/áu đỏ ngầu, vẫn còn hơi thở.

Bà tôi thét lên: “Tiểu Đậu Tử, mau đi gọi người.”

Tôi chạy ra ngoài sân hét lớn lên, hàng xóm đều bị đá/nh thức cả.

Bọn họ đến nhà, đưa ông tôi vào b/ệnh viện trong thành phố, tôi và bà nội cũng đi theo.

May mà đưa tới kịp thời, ông nội coi như giữ được một mạng.

Chỉ là sau đầu ông bị chấn thương, tinh thần lúc nào cũng trong trạng thái ngẩn ngơ.

Ông cứ một lúc tỉnh, một lúc lại mê mê sảng sảng, miệng lảm nhảm những lời mà tôi nghe không hiểu gì cả.

Ông nội nắm lấy tay của tôi nói: “Lương Tử, con có trách cha không?”

Lương Tử là tên của bố tôi, bố tôi tên gọi là Trương Lương.

Bà nội hất tay ông ra, vẻ mặt tức gi/ận nói: “Cái lão già này, đây là cháu trai nhà ta, Tiểu Đậu Tử.”

Ông nội không ngừng lắc đầu, nói: “Nó là Lương Tử, là con trai tôi.”

Ông nội lại hồ đồ rồi.

Bà tôi nói: “Tiểu Đậu Tử, cháu ở lại b/ệnh viện chăm sóc cho ông, bà về nhà cho lợn ăn.”

Tôi gật đầu, trong phòng b/ệnh chỉ còn lại có hai ông cháu.

Danh sách chương

5 chương
19/07/2024 18:00
0
18/07/2024 21:41
0
21/07/2024 19:17
0
21/07/2024 19:15
0
21/07/2024 19:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Tăng giá thuê 50 triệu ép tôi dọn đi? Tôi dọn sạch đồ ngay trong đêm, chủ nhà tham lam chết lặng!

Chương 11

15 phút

Cô ta muốn dùng cái thai để ép cung đoạt vị, nào ngờ chồng tôi chỉ là kẻ ở rể vô dụng

Chương 18

35 phút

Em trai tóc vàng nâng bước chị gái lên mây xanh

Chương 6

38 phút

Trọng sinh rồi mới biết, sư phụ đã đợi ta vạn năm

Chương 9

40 phút

Tiểu Bạch Xà

Chương 9

42 phút

Cải tạo cổ trạch ma quái thành kịch bản sát, tổ tông chơi đến quên lối về

Chương 7

46 phút

Đêm tân hôn âm dương, Vương gia lệ quỷ khóc lóc cầu xin ta đừng tụng kinh nữa

Chương 8

57 phút

Phóng viên cá mặn mang thai chạy trốn, cha đứa bé là đỉnh lưu

Chương 14

59 phút
Bình luận
Báo chương xấu