THẨM PHÁN TRƯỜNG HỌC QUỶ: YÊU EM NGÀN VẠN LẦN

"Nhặt cái mẹ mày! Tao dựa vào cái gì mà phải nhặt cho mày?"

Tôi cúi đầu, nở một nụ cười ở khóe môi, "Màn hay bắt đầu rồi."

Giây tiếp theo, giáo viên gần như tức tốc xuất hiện trước mặt nam sinh.

Sau một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, giáo viên móc thẳng nhãn cầu của hắn ta ra bằng tay không, rồi ăn vào miệng ngay trước mặt mọi người.

Tiếng "xoạt xoạt xoạt" ngh/iền n/át vang lên. Giọng máy móc vang lên: "Phán quyết – Nhìn tr/ộm."

Tiết học này là tiết học mà tất cả mọi người tham gia một cách nghiêm túc nhất. Mỗi người đều ghi chép cẩn thận.

Giáo viên ở trên bục giảng, đôi mắt không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng lại nhặt những phần chi thể còn sót lại trên đất ăn vài miếng.

7.

"Quy tắc như sau: Không ai có thể sống sót đến cuối cùng, trừ phi người đó là người cuối cùng."

"Người Phán Xét sẽ không bị g.i.ế.c c.h.ế.t, sẽ phán xét mọi người, Người Phán Xét là mệnh lệnh tối cao."

"Ba giờ sau, nếu không đạt được điều kiện đầu tiên, tất cả mọi người sẽ bị xóa sổ hoàn toàn..."

"Tiếp theo là thời gian hoạt động tự do. Hệ thống sẽ thông báo số người sống sót theo thời gian thực. Thời gian t.h.ả.m sát bắt đầu!"

Mỗi người đều đã có sự tính toán riêng trong lòng.

Không khí trong phòng họp đột nhiên trở nên căng thẳng tột độ. Ai cũng không tin tưởng người bên cạnh, và bắt đầu kéo bè kết phái.

Vương Văn kéo tôi lại, thay đổi hoàn toàn vẻ mặt ban nãy: "Từ Vãn Âm, cậu về phe với bọn tôi đi, cậu yên tâm, bọn tôi sẽ bảo vệ cậu!"

Tôi giả vờ sợ hãi, hốc mắt đong đầy nước, "Tôi... tôi chỉ làm vướng chân thôi."

Vương Văn cười rạng rỡ với tôi, nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt tôi, "Sao lại thế được? Cậu xinh đẹp như vậy mà? Lúc nãy là do thái độ tôi không tốt!"

Ánh mắt Dương Mỹ Lệ lóe lên sự gh/en tị, nhưng cô ta là kẻ đi theo của Vương Văn, không thể chống đối, "Đúng đó, dù gì chúng ta cũng cùng một phòng!"

"Đi cùng bọn tôi ra nhà vệ sinh."

Tôi l.i.ế.m đôi môi khô khốc. Đây cũng là điều tôi muốn. Nơi đó thích hợp để bọn họ ra tay.

Tôi theo Vương Văn đi ra ngoài. Trên đường, tôi nhìn thấy ánh đèn hai bên hành lang dường như muốn nhào tới. Tôi liếc mắt một cái. Đây là con mồi của tôi, không được động vào nhé.

"Số người sống sót: 29 người."

"Số người sống sót: 25 người."

"Số người sống sót: 21 người."

...

Tiếng thông báo liên tục vang lên, báo hiệu có người đã bắt đầu ra tay.

Đến cửa nhà vệ sinh, Vương Văn đột ngột đóng sầm cửa lại.

"Mỹ Lệ, canh chừng cho tao. Từ Vãn Âm, tao đã chướng mắt mày từ lâu rồi! Cái mặt này của mày định quyến rũ ai hả? Mày sống sót chính là đối thủ cạnh tranh của bọn tao!"

Tôi chớp chớp mắt, hai hàng nước mắt lăn dài, giả vờ sợ hãi lùi từng bước về sau, "Cậu... cậu muốn làm gì?"

Vương Văn rút ra một con d.a.o rọc giấy. Cô ta cứ như một á/c q/uỷ chậm rãi tiến lại gần, trong mắt đầy vẻ hưng phấn.

Tôi kinh hãi nhìn, trong đồng tử phản chiếu ánh mắt hưng phấn bi/ến th/ái của cô ta, nhìn cánh tay cô ta giơ cao lên.

Vương Văn nhe răng cười một nụ cười thật lớn, "Từ Vãn Âm! Mày tiêu rồi!"

Tôi ngẩng đầu lên, rõ ràng đang rơi lệ, nhưng lại mỉm cười: "Cô cũng vậy thôi."

Vương Văn sững sờ.

8.

Giây tiếp theo.

"Á!" Vương Văn bị một con d.a.o bay tới rạ/ch vào cánh tay.

Chàng trai từ một buồng vệ sinh chạy ra, kéo tay tôi và lao thẳng ra ngoài.

Tôi lưu luyến quay đầu nhìn lại Vương Văn đang gào thét. Con mồi đã đến miệng lại tuột mất.

Mãi cho đến sân thượng của tòa nhà trường. Chàng trai mới buông tay tôi ra. Trên đầu anh ta lấm tấm mồ hôi hột, càng làm khuôn mặt trắng nõn thêm nổi bật.

Tôi vô cảm hất tay anh ta ra, hơi bực bội: "Làm gì?"

Chàng trai nói một cách chính trực, nhưng lại kèm theo vẻ ngượng ngùng, lắp bắp một lúc: "Tôi đang c/ứu chị, cô ta b/ắt n/ạt chị."

Tôi: ...

"Ừm, cảm ơn, c/ứu rất tốt, lần sau đừng c/ứu nữa."

"Chị ơi, chị không hỏi tên tôi sao? Tôi đã c/ứu chị, chị hỏi tên tôi đi chứ." Bồ An chắn trước mặt tôi, cười ngoan ngoãn.

Có lẽ nhờ lớp màng lọc ánh trăng nên tôi thấy anh ta trông cũng được mắt đấy chứ.

Thấy tôi không có ý định để ý đến mình, anh ta lại càng sốt ruột đuổi theo, "Tôi tên là Bồ An, chị tên là gì? Chị ơi, tôi đã nghe thấy những quy tắc đó rồi, chúng ta lập đội đi, chị yên tâm, tôi sẽ bảo vệ chị!"

Bồ An cười rất đẹp, vươn tay về phía tôi.

Tôi nhíu mày nhìn bàn tay anh ta, rồi gạt thẳng tay anh ta ra. Đây là một gánh nặng.

Nhưng trên người anh ta không có chút oán khí nào, chứng tỏ không hề dính dáng đến thứ gì không sạch sẽ. Nếu anh ta c.h.ế.t, âm đức của tôi lại mất đi một nửa.

Có trời mới biết tôi đã phạm lỗi gì mà bị tước đoạt ký ức, cơ thể cũng hao tổn nghiêm trọng, nên mới phải liên tục ăn những á/c chủng này.

Chàng trai lại tiến thêm một bước, đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười rồi lại vươn tay ra, sợi dây đỏ trên cổ tay anh ta đung đưa, "Hoặc là chị bảo vệ tôi. Chị chọn tôi đi, tôi sẽ không bao giờ phản bội chị."

Trong khoảnh khắc đó. Cảnh này, dường như đã từng xảy ra rồi.

Tôi nắm lấy tay anh ta, ngay cả bản thân tôi cũng không biết tại sao lại muốn mang theo cái cục n/ợ này.

Cảm giác quen thuộc vô cớ lại dâng trào, tôi lắp bắp: "Tôi là Từ Vãn Âm, chúng ta từng gặp nhau chưa?" Vừa hỏi xong câu này, tôi đã hối h/ận.

Những người tôi đã từng gặp, đều đã c.h.ế.t rồi.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:41
0
14/04/2026 15:41
0
14/04/2026 15:41
0
14/04/2026 15:41
0
14/04/2026 15:41
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu