Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
30/11/2025 13:22
Đúng lúc Lục Thời Thần gọi điện tới, tôi mừng rỡ đến mức nói lắp bắp:
"Em... em qua được luận văn rồi!"
Giọng anh vang lên ấm áp như nắng mùa đông: "Anh biết mà, xuống đây đi."
Tôi ngẩn người một chút, lập tức chạy ra ban công - quả nhiên anh đang đứng dưới gốc cây.
Chẳng hiểu sao, tôi cứ muốn chia sẻ niềm vui này với anh ngay lập tức.
Hớn hở chạy xuống lầu, Lục Thời Thần khẽ mỉm cười, đôi mắt nhuốm đầy vẻ dịu dàng.
Tôi lao thẳng vào vòng tay anh, mùi thông lạnh lẽo thoảng vào mũi.
Lục Thời Thần đột nhiên cứng đờ, còn tôi thì chìm đắm trong hạnh phúc của riêng mình.
Hoàn toàn không nhận ra động tác này thân mật đến nhường nào.
"Lục Thời Thần, cảm ơn anh."
Một lát sau, giọng anh khàn khàn vang lên sau tai: "Là công sức của em cả."
Tai tôi đột nhiên bừng nóng, vội vàng buông anh ra.
Ngờ đâu, anh khoá ch/ặt eo tôi, khoảng cách hai người gần như không còn khe hở.
Đồng tử Lục Thời Thần tối sầm lại, ánh mắt chớp tắt như đang dồn nén cơn bão.
Tôi ngây người nhìn anh, tim đ/ập lo/ạn nhịp.
Đúng lúc ấy, tiếng "bịch" vang lên không xa.
Ấm trà của thầy Lục rơi xuống đất.
Ông tròn mắt nhìn hai chúng tôi, hàm dưới gần như lệch khớp.
Một cơn gió thổi qua, vô tình cuốn bay bộ tóc giả trên đầu ông.
Ánh nắng chiếu vào cái đầu trọc lốc của ông sáng bóng như quả trứng luộc.
"Phụt..."
Tôi không nhịn được cười.
Lục Thời Thần liếc tôi một cái đầy ý vị.
Tôi cười hô hố: "Em đâu có cười, tại răng nóng quá, thè ra hóng mát thôi!"
Lục Thời Thần: "..."
thầy Lục gầm lên: "Hai đứa mau lên văn phòng tôi ngay!!!"
Lần này thì tôi méo mặt, cười không nổi nữa rồi.
Chương 13.
Chương 13
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook