Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Đình Chu tiếp tục:
“Xét về tài sản, tôi sở hữu mười hai hành tinh có thể cư trú, ba mươi bảy mỏ năng lượng và quyền kiểm soát một hạm đội đ/ộc lập.”
Cố Trầm Uyên đặt lên bàn một túi tinh hạch cấp chín.
“Ta có những thứ này.”
Lục Đình Chu quét dữ liệu.
“Giá trị quy đổi chưa x/ác định.”
Tạ Vô Trần đặt xuống một chiếc nhẫn trữ vật.
“Trong này có ba mỏ linh thạch, bốn mươi bảy pháp bảo và một bí cảnh.”
Lục Đình Chu nhìn chiếc nhẫn, bắt đầu tính toán.
Tô Hoài An ngồi giữa ba người, cảm thấy mình không giống người đang mang th/ai mà giống chủ tọa của một cuộc đấu giá xuyên thế giới.
Hệ thống 017 phát thông báo:
“Đề nghị ba ứng viên không dùng tài sản để tranh quyền làm cha.”
Cả ba đồng thời nhìn về phía Tô Hoài An.
Cậu ôm bát mận, chậm rãi nói:
“Đứa bé theo họ tôi.”
Ba người đồng thanh:
“Không được.”
Trong bụng bỗng truyền tới một d/ao động năng lượng rất nhẹ.
Hệ thống 017 lập tức thông báo:
“Th/ai nhi đồng ý theo họ Tô.”
Căn phòng yên tĩnh.
Tô Hoài An cúi đầu, khóe môi chậm rãi cong lên.
“Ba chọi một.”
Cố Trầm Uyên lạnh mặt.
Tạ Vô Trần nhíu mày.
Lục Đình Chu mở bảng ghi chép.
“Ý kiến của th/ai nhi có thể thay đổi sau khi sinh.”
Hệ thống bổ sung:
“Th/ai nhi tỏ vẻ không muốn thay đổi.”
Lục Đình Chu đóng bảng dữ liệu lại.
## Chương 5: Tu la tràng bắt đầu từ một bình sữa
Sau khi ba người đến đủ, căn hộ hai phòng của Tô Hoài An lập tức trở nên chật chội.
Cố Trầm Uyên muốn ngủ ngoài cửa phòng để bảo vệ cậu.
Tạ Vô Trần muốn dựng trận pháp tụ linh ngay cạnh giường.
Lục Đình Chu cho rằng cả hai hành vi đều ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ.
Sau cuộc kiểm tra khẩn cấp, Cục Quản lý thừa nhận căn hộ hiện tại không đủ điều kiện bảo hộ. Theo điều khoản bồi thường, họ phải cung cấp chỗ ở, đội y tế trực tuyến và toàn bộ chi phí chăm sóc th/ai kỳ.
Tô Hoài An còn yêu cầu ghi rõ trong hồ sơ: mọi kiểm tra hoặc can thiệp đều phải có sự đồng ý của cậu.
Cuối cùng, cả nhóm chuyển sang một căn biệt thự do Cục Quản lý cung cấp.
Biệt thự có sáu phòng ngủ, phòng y tế riêng và một sân sau đủ rộng để Cố Trầm Uyên luyện đ/ao mà không ch/ém trúng tường nhà hàng xóm.
Ngày đầu dọn vào, ba người tổ chức một cuộc họp về việc chăm sóc th/ai kỳ.
Lục Đình Chu trình chiếu một bảng kế hoạch dài bốn mươi trang.
“Mỗi ngày Hoài An cần ngủ ít nhất chín giờ, uống hai lít nước và chia thành sáu bữa nhỏ.”
Cố Trầm Uyên hỏi:
“Th!t đâu?”
“Lượng protein đã được tính trong thực đơn.”
“Quá ít.”
“Dư thừa protein gây áp lực cho cơ thể.”
“Ở mạt thế, có th!t ăn đã là may mắn.”
“Đây không phải mạt thế.”
Tạ Vô Trần đặt xuống bàn một bát th/uốc đen như mực.
“Không cần tranh luận. Uống linh dược này có thể bổ sung toàn bộ khí huyết.”
Tô Hoài An vừa ngửi thấy mùi đã lập tức ôm miệng chạy vào nhà vệ sinh.
Ba người đồng thời đứng bật dậy.
Cố Trầm Uyên đỡ vai cậu.
Tạ Vô Trần vỗ lưng.
Lục Đình Chu mở thiết bị kiểm tra.
Tô Hoài An nôn khan một lúc, quay đầu nhìn bát th/uốc.
“Đổ đi.”
Tạ Vô Trần khẽ nhíu mày.
“Đây là linh dược an th/ai cấp cao.”
“Nó có mùi như tất thối ngâm ba trăm năm.”
“…”
Ki/ếm tôn sống hơn ba trăm năm lần đầu tiên bị người khác chê th/uốc của mình giống tất thối.
Y lặng lẽ mang bát th/uốc ra ngoài.
Ngày hôm sau, Cố Trầm Uyên mang về một con thú biến dị nặng hai trăm cân.
Hắn đặt nó giữa sân, nghiêm túc nói:
“Th!t cấp tám, nhiều năng lượng.”
Tô Hoài An nhìn con vật vẫn còn co gi/ật.
“Mang đi.”
“Có lợi cho cơ thể.”
“Nó còn sống.”
“Gi*t rất nhanh.”
“Không được gi*t trong sân nhà.”
Cố Trầm Uyên trầm mặc.
Cuối cùng hắn vác con thú quay trở lại khe nứt, đổi lấy năm cân th!t bò đã được đóng gói sạch sẽ từ siêu thị.
Ngày thứ ba, Lục Đình Chu dán lên tủ lạnh một bảng theo dõi dinh dưỡng.
Tô Hoài An nhìn mục “mỗi ngày không được ăn quá ba quả mận”, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Tôi đang mang th/ai.”
“Chính vì em đang mang th/ai nên phải kiểm soát lượng axit.”
“Tôi chỉ có một sở thích.”
“Em còn thích ngủ và chơi game.”
“Không giống nhau.”
Lục Đình Chu bình tĩnh đưa cậu ba quả mận đã được rửa sạch.
Tô Hoài An cầm ba quả mận, quay sang hệ thống:
“Tôi có thể đổi cha cho con không?”
Hệ thống trả lời:
“Hiện tại ký chủ có ba người, vẫn chưa hài lòng sao?”
Ba người đàn ông đồng thời nhìn sang.
Tô Hoài An lập tức tắt hệ thống.
Buổi khám th/ai đầu tiên có đủ ba người đi cùng.
Trong phòng chờ, những người khác liên tục nhìn về phía họ.
Một người mặc áo tác chiến, ánh mắt hung dữ như sắp đi tiêu diệt x/ác sống.
Một người áo trắng tóc dài, khí chất thanh lãnh chẳng khác gì diễn viên vừa bước ra từ phim cổ trang.
Người còn lại mặc quân phục đen, bên người mang theo thiết bị kiểm tra mà nền văn minh hiện tại chưa thể sản xuất.
Y tá nhìn danh sách người nhà rồi hỏi:
“Ba vị đều là người thân của b/ệnh nhân sao?”
Cố Trầm Uyên đáp:
“Cha đứa bé.”
Tạ Vô Trần nói:
“Ta cũng vậy.”
Lục Đình Chu đưa giấy chứng nhận:
“Về phương diện nguồn gốc gene, cả ba chúng tôi đều có qu/an h/ệ.”
Y tá nhìn Tô Hoài An.
Cậu bình tĩnh nói:
“Đừng hỏi. Đây là t/ai n/ạn kỹ thuật.”
Bác sĩ siêu âm nhìn ba nguồn năng lượng đứng sau lưng b/ệnh nhân, tay cầm máy hơi run.
Th/ai nhi đã lớn hơn trước, nhịp tim mạnh và ổn định.
Khi Cố Trầm Uyên đặt tay lên bụng Tô Hoài An, đứa bé đột nhiên đạp một cái.
Ánh mắt hắn lập tức sáng lên.
“Nó nhận ra tôi.”
Hệ thống 017 lên tiếng:
“Th/ai nhi phát hiện năng lượng nguy hiểm và đang tự vệ.”
Cố Trầm Uyên lạnh mặt.
Tạ Vô Trần truyền một luồng linh lực dịu nhẹ vào bụng cậu.
Đứa bé lập tức yên tĩnh.
Y khẽ cong môi.
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook