Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Một Alpha mỗi năm có từ ba đến năm lần kỳ mẫn cảm. Trong thời gian Vệ Hàng hôn mê, các chức năng cơ thể bị thoái hóa nên mỗi năm chỉ phát tác khoảng hai lần. Giờ đây anh đã tỉnh lại, thể lực khôi phục, kỳ mẫn cảm đến nhanh và mãnh liệt hơn hẳn so với trước kia. Tin tức tố của anh chắc hẳn đã bắt đầu đậm đặc từ mấy ngày trước rồi, tiếc là tôi là Beta nên hoàn toàn không ngửi thấy gì cả.
Quần áo trên người tôi bị Vệ Hàng x.é to.ạc ra, với sức lực của mình, việc phản kháng lại anh chẳng khác nào châu chấu đ/á xe. Nỗi sợ hãi ập đến, đôi mắt tôi đỏ hoe, tôi nghẹn ngào c/ầu x/in anh: "Đừng mà... c/ầu x/in anh, đừng! Tôi đi tìm t.h.u.ố.c ức chế cho anh!"
Vệ Hàng thở gấp: "Không... không cần t.h.u.ố.c ức chế, tôi muốn em..."
"Không được! Tôi không chịu nổi đâu! Tôi là Be..." Những âm thanh còn lại đều bị anh c.ắ.n nát rồi nuốt chửng vào bụng.
12.
Trong khoang miệng cảm nhận được vị mặn chát, tôi chợt nhận ra mình đã khóc. Tôi vốn là người kh/inh miệt chuyện rơi nước mắt, dù bị s/ỉ nh/ục thế nào tôi cũng chưa từng khóc. Lần gần nhất tôi rơi lệ là khi cha qu/a đ/ời. Chẳng ngờ được Vệ Hàng lại dồn tôi đến mức vỡ vụn thế này.
Vệ Hàng sau khi gi/ật mình nhận ra thì cũng buông lỏng tôi. Tôi thổn thức, dùng mu bàn tay lau mạnh vệt nước mắt bên má. Gân xanh trên trán và cổ Vệ Hàng nổi lên cuồn cuộn, anh cũng đang phải đấu tranh với d.ụ.c vọng của chính mình. Anh đ/au đớn không kham nổi, run giọng hỏi tôi: "Em gh/ét tôi... không muốn tôi sao?"
Tôi lắc đầu, giọng nghẹn ngào: "Không gh/ét... tôi... tôi sợ..." Tôi không gh/ét Vệ Hàng, chưa bao giờ gh/ét anh cả, tôi luôn hiểu rõ lòng mình. Nhưng tôi không dám chấp nhận anh. Tôi không có can đảm vì anh mà chống lại cả thế giới.
Vệ Hàng dường như cảm nhận được nỗi lo âu của tôi, động tác của anh trở nên dịu dàng vô cùng, anh vuốt ve gò má tôi và nói: "Đừng sợ, cứ giao cho tôi... tôi sẽ bảo vệ em..."
Có thể tin anh được không?
Tôi dường như chẳng còn lựa chọn nào khác nữa rồi. Thôi bỏ đi, dù sao tôi cũng thân đơn thế cô, chẳng còn gì để mất, coi như đây là một canh bạc lớn vậy.
Tôi chậm rãi nhắm mắt lại, Vệ Hàng lại hôn lên, lần này lực đạo nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.
Kỳ mẫn cảm của Alpha đúng là đ/áng s/ợ. Suốt hai ngày một đêm. Tôi đ/au nhức khắp người, quấn chăn cuộn tròn trên giường. Vệ Hàng thì như được hồi sinh hoàn toàn, còn chạy ra ngoài m/ua một con cá về hầm canh.
"Bác gái vợ Trưởng thôn giúp anh làm sạch cá rồi, anh cho thêm gừng và rư/ợu vàng vào hầm trực tiếp, em nếm thử xem." Anh bưng đến một bát canh cá màu trắng sữa thơm nức mũi.
Vệ Hàng cầm thìa cẩn thận bón cho tôi, tôi uống từng ngụm một. Lòng tôi dâng lên bao cảm xúc. Đường đường là Thiếu tướng Đế quốc, trưởng nam nhà họ Vệ mà lại xuống bếp hầm canh cho tôi, thật đúng là… đáng đời anh!
Tôi bị anh hành hạ đến mức lưng không thẳng lên nổi, cổ họng cũng gào đến khản đặc cả rồi. Tôi khàn giọng bảo: "Thay ga trải giường đi, tranh thủ lúc trời nắng mà giặt sạch..."
"Tuân lệnh!"
"Quần áo mấy hôm trước chưa giặt, giặt luôn đi."
"Tuân lệnh!"
"Lá rụng ngoài sân cũng dọn dẹp một chút..."
"Tuân lệnh!"
Ừm, tốt lắm, lúc này không sai bảo anh thì còn đợi đến lúc nào?
Tôi nghỉ ngơi một ngày, hôm sau lại tiếp tục đi vẽ tranh tường, còn khoảng một phần ba nữa là hoàn công, tôi cần phải tăng tốc tiến độ.
Còn Vệ Hàng, kể từ sau khi được "ăn mặn", anh hoàn toàn lộ ra bản tính háo sắc của mình. Ban ngày chỉ cần hai đứa ở riêng với nhau, hễ bắt được cơ hội là anh lại ôm lấy tôi mà gặm nhấm. Anh thậm chí còn bê cả gối chăn sang phòng tôi, ngang nhiên bám lấy tôi đòi ân ái.
Alpha đúng là có d.ụ.c vọng khôn cùng, tôi rất lo lắng cho cái thân hình nhỏ bé này của mình liệu có chịu đựng nổi sự đòi hỏi mỗi ngày của anh hay không. May mà thể chất của tôi từ trước đến nay khá tốt, nhìn vào hiện tại thì sự hòa hợp của hai đứa trong chuyện đó vô vô cùng cao.
Nếu tôi mà là Omega thì chắc đã m.a.n.g t.h.a.i từ lâu rồi, Beta được cái là không có nỗi lo về phương diện này. Dù cho hai đứa không có kết quả thì cũng sẽ không để lại hậu họa... Tôi tự an ủi mình như vậy.
Thoắt cái tháng Sáu đã đến, công việc vẽ tranh tường của tôi cũng đi vào giai đoạn kết thúc. Hôm nay tôi vẫn như mọi khi đang trét bột bả, Vệ Hàng thì đang ngồi xổm dưới chân giáo giúp tôi pha màu.
Một ông bác chạy đến cầu c/ứu anh: "Tiểu Vệ! Thuyền nhà bác bị mắc cạn rồi! Mấy người đẩy cũng không nhúc nhích, cậu có thể đến giúp một tay không?"
Tôi vội nói: "Vậy anh mau đi đi." Vệ Hàng khỏe như trâu, những lúc thế này đúng là có đất dụng võ.
Vệ Hàng đặt chổi xuống, đi theo ông bác rời đi. Tôi một mình hoàn thành nốt bức họa.
Sau khi vẽ xong nét cuối cùng, tôi dời chân giáo ra, mở hệ thống chụp ảnh trên vòng tay để chụp lại hiệu ứng tổng thể của bức tranh tường. Đang chụp thì tôi vô tình thấy hai cậu bé vác cần câu và giỏ tre chạy ngang qua cách đó không xa. Trong làng không có nhiều trẻ con, hai đứa này là anh em, đứa lớn tên Đại Mao, đứa nhỏ tên Tiểu Hải. Nơi bọn nhỏ đang hướng tới chính là...
Tôi nheo mắt lại… hang Q/uỷ Giác?
Tôi tức khắc cảnh giác bám theo sau.
Chương 5
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook