Bởi Vì Tôi Thích Cậu Mà

Bởi Vì Tôi Thích Cậu Mà

Chương 14

21/06/2026 22:29

Chờ thêm chút nữa?

Lý do từ chối này của mẹ tôi cũng qua loa quá rồi.

Gần đây công ty không yên ổn.

Nghe nói sắp đổi sếp mới.

Vừa nhậm chức đã sa thải một đám người.

Tôi cũng chuẩn bị sẵn đường lui.

Nếu thất nghiệp thì về nhà kế thừa quán ăn của ba.

Ai ngờ...

Thông báo đầu tiên tôi nhận được lại là thăng chức.

Đồng nghiệp ai nấy đều ngơ ngác.

Rồi đến lượt tôi ngơ ngác.

Bởi vì người ngồi trong văn phòng tổng giám đốc...

Lại là Tiêu Tư Việt.

10

Tôi kinh ngạc đến mức quên cả chào hỏi.

Tiêu Tư Việt ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc.

Vest giày chỉnh tề.

Đeo kính gọng vàng.

Đúng chuẩn một vị tổng tài quyền uy.

Ai mà ngờ được.

Mấy năm không gặp.

Bạn trai cũ lại biến thành ông chủ.

Trực tiếp nắm giữ quyền sinh quyền sát của tôi.

Tôi cúi đầu nhìn lại bản thân.

Một nhân viên quèn.

Đứng trước cấp trên còn phải cúi đầu khom lưng.

Ánh mắt Tiêu Tư Việt nhìn tôi dường như cũng mang ý đó.

Như thể đang nói:

"Chia tay nhiều năm như vậy."

"Cậu vẫn chẳng có chút tiến bộ nào."

Tôi cũng muốn tiến bộ lắm chứ.

Nhưng cuộc đời cứ liên tục đ/ấm thẳng vào mặt tôi.

Không cho tôi cơ hội trở mình.

Con người mà xui xẻo.

Đến uống nước lạnh cũng mắc răng.

Bây giờ đến lượt hắn cười nhạo tôi rồi.

Ai ngờ.

Suốt cả buổi chiều.

Tiêu Tư Việt chỉ ký văn kiện.

Xem hợp đồng.

Từ đầu đến cuối không thèm ngẩng đầu nhìn tôi lấy một lần.

Tôi cũng không dám làm càn.

Giờ hắn là sếp của tôi.

Lỡ bị sa thải thì sao.

Thế là tôi cứ đứng trong văn phòng hắn suốt một buổi chiều.

B/áo th/ù.

Đây tuyệt đối là b/áo th/ù.

Ánh mắt ngưỡng m/ộ của đồng nghiệp dần biến thành thương hại.

"Tiểu Khương đáng thương thật."

"Sếp mới vừa đến đã nhắm vào cậu ấy."

"Đúng vậy."

"May mà người bị nhắm không phải tôi."

"Suỵt! Dạo này đừng ai lười biếng nữa."

Đúng như dự đoán.

Ngày hôm sau tôi lại bị gọi lên.

Nhưng lần này.

Hắn cho tôi ngồi trên ghế sofa đợi.

Trong lúc làm việc còn lén nhìn tôi vài lần.

Giống như đào m/ộ người ch*t lên đá/nh x/ác vậy.

Tôi không chịu nổi nữa.

đ/ập mạnh một cái xuống bàn.

"Tiêu Tư Việt."

"Tôi thừa nhận mình không đấu lại cậu."

"Tôi nghỉ việc được chưa?"

Cuối cùng hắn cũng chịu nhìn thẳng vào tôi.

"Nghỉ việc?"

"Khoản v/ay m/ua nhà năm nghìn tệ mỗi tháng ai trả cho cậu?"

Tôi lập tức xìu xuống.

"Vậy cậu muốn thế nào?"

Tiêu Tư Việt ngả người ra sau ghế.

"Quyến rũ tôi. Biết đâu tôi sẽ cân nhắc cho cậu chút lợi ích."

"Cậu bị b/ệnh à? Tôi dựa vào đâu phải quyến rũ cậu?"

"Bởi vì cậu không quên được tôi."

"Tự tin dữ nhỉ."

Tiêu Tư Việt cười lạnh.

Sau đó đột ngột đ/è tôi lên bàn làm việc.

"Tiểu Niên. Mấy năm không gặp. Có nhớ tôi không?"

"Không."

Tôi quay mặt đi.

Không dám nhìn hắn.

"Vậy sao?"

Ánh mắt đùa cợt của Tiêu Tư Việt dần trở nên nghiêm túc.

"Nhưng tôi rất nhớ cậu."

Nhớ tôi?

Tôi không nghe lầm đấy chứ?

Nhớ tôi mà còn bắt tôi đứng suốt cả buổi chiều?

Rõ ràng là đang trả th/ù.

"Cậu đứng dậy trước đã."

Tiêu Tư Việt ngoan ngoãn buông tôi ra.

"Mấy năm nay sống có tốt không?"

"Một lát nữa tôi rảnh, chúng ta..."

Lời còn chưa dứt.

Ngoài cửa đã vang lên tiếng trợ lý.

Hình như có việc gấp.

Tiêu Tư Việt đành thu hồi ánh mắt.

Muốn nói lại thôi.

Rồi xoay người rời đi.

Để lại tôi với trái tim đ/ập lo/ạn.

Tên này sao càng ngày càng đẹp trai thế nhỉ?

Quả nhiên.

Giàu có mới là loại mỹ phẩm dưỡng nhan tốt nhất.

Danh sách chương

4 chương
21/06/2026 22:29
0
21/06/2026 22:29
0
21/06/2026 22:28
0
21/06/2026 22:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu