Nợ máu trả máu

Chương 1

28/01/2024 12:37

Năm ấy, vào một đêm mưa lúc tôi năm tuổi, tôi ăn một chiếc bánh gato nhỏ do bạn thân của mẹ là Phương Tuyết tặng. Đột nhiên tôi bắt đầu nôn mửa và tiêu chảy, lại còn sốt rất cao.

Mẹ tôi rất lo lắng, tình cờ ngày hôm đó tài xế lại không có nhà, bà ấy đã tự lái xe chở tôi đến bệ/nh viện bất chấp bên ngoài trời đang mưa rất to.

Trên một đoạn đường hẻo lánh, một chiếc xe tải lớn đã tông vào xe của chúng tôi khiến xe lật nhào.

Hai người bước ra khỏi xe, một nam một nữ.

Người đàn ông là ba tôi, còn người phụ nữ là Phương Tuyết.

Phương Tuyết là bạn thân nhất của mẹ tôi ở trường đại học, sau khi ly dị chồng cũ, bà ta nói rằng mình mang theo con trai không có nơi nào để đi, mẹ tôi đã tốt bụng cho họ ở lại.

Lúc đó Phương Tuyết cảm động đến bật khóc, nắm lấy tay mẹ tôi nói: "Ngô Mạn, cậu thực sự là người tốt nhất với tớ trên thế giới này."

Nhưng vào lúc này, Phương Tuyết dựa vào xe của chúng tôi, sau khi x/á/c nhận một lúc sau, bà ta nói với giọng điệu lạnh lùng: "Ngô Mạn đã ch*t."

Ba tôi đứng ở bên cạnh, vốn dĩ ông ta rất nhát gan. Lúc này sắc mặt ông ta hơi tái nhợt, tự nhủ: "Ch*t rồi thì tốt… Cô ta ch*t rồi chúng ta mới có thể ở với nhau…"

Phương Tuyết vừa muốn tán thành với ba tôi thì đột nhiên bà ta phát hiện ra cái gì đó, kêu lên: "Ôi, con nhóc ch*t ti/ệt đó không có ở trong xe!"

Ba tôi sửng sốt, ông ta và Phương Tuyết cùng nhau nhìn qua cửa sổ xe thì phát hiện đúng thật là tôi không có ở trong xe.

Trong bụi rậm cách đó hàng chục bước, tôi che miệng thật ch/ặt để ngăn mình không phát ra âm thanh nào.

Vừa rồi, lúc mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng, bà ấy đã đẩy tôi ra ngoài qua cửa sổ xe bị vỡ, nói với tôi: "Kiều Kiều, chạy đi."

Đúng lúc này, giọng nói của cha tôi vang lên trong màn mưa dày đặc: "Kiều Kiều còn nhỏ, hay là tha mạng cho nó đi?"

Phương Tuyết dứt khoát nói: "Không được, diệt cỏ phải diệt tận gốc, đứa nhỏ năm tuổi cái gì mà không biết, anh muốn đợi con nhóc đó tố cáo hai người chúng ta sao?"

"Mau đuổi theo, con nhóc đó đang bị ốm, không chạy xa được đâu."

Ánh sáng trắng của đèn pin chiếu từ phía sau, tôi tuyệt vọng bò về phía trước.

Cơn mưa lạnh buốt như đ/á rơi xuống cơ thể nóng bỏng của tôi, cành cây cào trầy xước da tôi, tôi chỉ có một ý nghĩ.

Tôi phải sống.

Chỉ có sống mới có thể trả th/ù cho mẹ được.

Tôi không biết mình đã bò đi được bao xa, nhưng trước mặt tôi là dòng sông đang chảy rất xiết.

Tiếng hét của Phương Tuyết truyền đến từ phía sau: "Tìm được rồi! Chỗ này có dấu vết con nhóc ấy bò qua! Chúng ta đi qua đó…"

Không còn cách nào khác.

Tôi gieo mình xuống sông.

Danh sách chương

3 chương
29/01/2024 15:06
0
29/01/2024 12:55
0
28/01/2024 12:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận