Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ở đầu dây bên kia, giọng Lưu Từ trở nên bức bách:
“Trần Đại! Hắn là ai? Hai người đang làm gì? Tại sao phải lấy ra? Ở yên đó, anh qua tìm em.”
Trán tôi tựa lên lớp gạch men lạnh ngắt.
Cảm giác nh/ục nh/ã dần rút đi, thay vào đó là một cơn mệt mỏi nồng đậm.
Sự mệt mỏi ấy… thực ra đã bắt đầu từ rất lâu rồi.
Nhưng ngay lúc này đây, lần đầu tiên tôi nghiêm túc nghĩ về một câu hỏi —
Tại sao tôi lại dung túng cho Lưu Từ?
Dung túng hắn tước đoạt tự do của tôi.
Dung túng hắn chà đạp lên lòng tự trọng của tôi.
Dung túng hắn can thiệp vào các mối qu/an h/ệ xã giao bình thường của tôi.
Vì hắn đúng gu thẩm mỹ của tôi, xem như tôi vừa gặp đã yêu, tự mình chuốc lấy?
Vì chúng tôi ở bên nhau quá lâu, từ năm mười tám tuổi dây dưa đến năm hai mươi tám tuổi?
Hay vì… tôi n/ợ hắn ba mạng?
Tôi úp ngược điện thoại xuống, ngồi trên nắp bồn cầu, lặng lẽ hút hết một điếu th/uốc.
Nhả ra làn khói cuối cùng, tôi gửi cho hắn một tin nhắn.
【Lưu Từ, chúng ta kết thúc đi.】
Hình ph/ạt nặng nề nhất mà tôi có thể nghĩ tới, là hy vọng từ nay về sau hắn sẽ biết kiềm chế.
03
Sợ hắn lại giam cầm mình, khi về căn hộ lấy đồ, tôi gọi theo năm vệ sĩ.
Ngoài dự liệu, hắn rất bình tĩnh.
Vài ngày không gặp, chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình trên người hắn càng thêm trống trải.
Có lẽ biết tôi sẽ tới, hắn đã chỉnh lại tóc, cạo sạch râu.
Nhìn người của tôi lần lượt mang đồ ra ngoài, Lưu Từ bỗng hỏi:
“Hôm đó tàn th/uốc rơi xuống… có làm em bỏng không?”
Quá hiểu hắn, tôi khẽ hất cằm ra hiệu cho hai vệ sĩ chặn lại ý định tiến đến nắm tay tôi của hắn.
Quả nhiên, giây sau liền lộ nguyên hình.
Cách hai vệ sĩ, đôi mắt màu nhạt xinh đẹp kia không chớp lấy một lần, tối sầm mà nhìn tôi chằm chằm.
“Trần Đại.”
Hắn mím môi, nhếch lên một độ cong chẳng thể gọi là cười.
“Em nói xem, người ch*t rồi có biến thành q/uỷ không?”
Tôi không đáp, hắn lại tự mình nói tiếp.
“Nếu anh có thể biến thành q/uỷ thì tốt quá. Như vậy có thể mãi mãi đi theo em."
“Em đi đâu, anh đi đó."
“Không cần lúc nào cũng lo lắng em đang làm gì, ở bên ai."
“Có phải em đã… yêu người khác rồi không.”
Chỉ là phô trương thanh thế.
Dù có biến thành q/uỷ, cũng chỉ là con q/uỷ nhát gan.
Hắn thậm chí không dám hỏi tôi vì sao chia tay, có phải tôi thật sự đã yêu người khác hay không.
Đáng tiếc, tôi rốt cuộc không còn cơ hội trả lời hắn nữa.
Hắn ngã xuống giữa làn khói xe phía sau tôi rời đi, chiếc sơ mi trắng nhuộm đẫm sắc đỏ của rạng chiều hôm ấy.
Chỉ đến đêm khuya, tôi mới dám thừa nhận mình có chút hối h/ận.
Hối h/ận điều gì… tôi cũng không rõ.
Rất lâu sau, khi lần nữa bị tàn th/uốc làm bỏng, tôi ngẩn người nhìn nó nhẹ bẫng rơi xuống đất, nơi nào đó trong tim tôi đổ sụp.
Thì ra đáp án giấu trong tro tàn.
Tôi hối h/ận vì lúc ấy đã không trả lời hắn — đúng là tôi bị tàn th/uốc làm bỏng, nhưng không bị thương.
Nó chỉ để lại một vết đỏ nhạt nhỏ hơn cả cánh hoa anh đào, chẳng hề đ/au.
Thế nhưng khi tôi lật đi lật lại cánh tay tìm “cánh hoa anh đào” ấy, lại không sao tìm thấy.
Dù sao cũng đã qua bảy năm, tế bào cơ thể đã thay mới hoàn toàn, nó đã bị chuyển hóa mất rồi.
Lưu Từ… đã hoàn toàn biến mất, không còn tồn tại nữa.
Chương 19
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook