Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Câu Trả Lời Muộn Màng
- Chương 21.
"Còn ngây ra đó làm gì, nó không dám động đậy nữa rồi, đ/è nó xuống!"
Đám người đó ùa lên vây ch/ặt lấy, chỉ dăm ba nhịp đã tước mất con d/ao của tôi, rồi bắt đầu đi/ên cuồ/ng l/ột quần áo tôi.
Tôi nắm ch/ặt lấy áo đồng phục, cắn mạnh vào tay bọn chúng, nhưng sự phản kháng ấy lại chẳng mảy may có tác dụng.
Camera của Hứa Gia chĩa thẳng vào tôi, cô ta cười đầy ngạo mạn và càn rỡ.
"L/ột từng cái một! L/ột áo đồng phục của nó ra trước!"
Trong lúc giằng co, ý thức của tôi dần trở nên trống rỗng.
Không sao đâu, không sao đâu.
Chuyện này chẳng là gì cả.
Mình sẽ không bị cô ta đe dọa khuất phục, cho dù cô ta có phát tán ra ngoài, mình cũng chẳng mất đi miếng th!t nào.
Mình dám đảm bảo, chuyện này sẽ không bao giờ làm ảnh hưởng đến kết quả thi đại học của mình, càng không ảnh hưởng đến số tiền học bổng mà mình nhận được.
Cùng lắm là mang tiếng x/ấu, chỉ cần mình bịt ch/ặt tai lại, đúng rồi, cứ bịt ch/ặt tai lại thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Chương 9:
Hai tay tôi nhanh chóng bụm ch/ặt lấy lỗ tai.
Âm thanh xung quanh dần nhạt đi, nhưng tiếng ù trong tai tôi lại ngày một mãnh liệt hơn.
Một luồng lệ khí x/é toạc con tim, xông thẳng lên n/ão và chạy dọc khắp tứ chi bách hài.
Không nên thế này, không được phép như thế này...
Sai rồi, sai bét cả rồi!
Đối với tôi, hoàn toàn chẳng tồn tại cái gọi là nghịch cảnh tồi tệ nhất, vì chịu trận bó tay chịu trói căn bản không phải là phong cách của tôi!
Trừ chuyện sinh tử ra thì trên đời này chẳng có gì là không thể giải quyết được.
Chỉ cần con người vẫn còn lòng tham và d/ục v/ọng, vẫn còn nhược điểm và nỗi sợ hãi, thì sẽ luôn luôn có cơ hội xoay chuyển, có thể quăng ra thẻ ph/ạt để đổi chác!
Đánh đổi lấy tất thảy những gì tôi muốn!
Chương 57.
7
7
Chương 11
Chương 110: Nghiền xương
7 - END
Chương 10
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook