Series Thiếu Nữ Địa Sư

Series Thiếu Nữ Địa Sư

Phần Quỷ Thành Phong Đô - Chapter 1

13/04/2026 11:39

Thằng em họ tôi chế* rồi.

Tay nó bị t r ó i ngược lên xà nhà, mặc một chiếc váy đỏ bên ngoài bộ đồ bơi còn ướt sũng, nước vẫn tí tách nhỏ xuống.

Cảnh sá* thông báo nó t ự sá*.

Nhưng tôi biết, nó không phải t ự sá*, và kẻ chế* tiếp theo — sẽ là tôi.

Tôi không thoát được.

1.

Một ngày trước khi Lý Trụ chế*, nó có đến tìm tôi.

Nó móc trong túi ra một viên sô-cô-la, cười tươi đưa cho tôi ăn.

Tôi ngạc nhiên lắm, “Trụ à, mày ki/ếm cái này ở đâu ra vậy?”

Lý Trụ là em họ tôi, cũng là một đứa trẻ bị bỏ lại. Ba mẹ nó lên thành phố làm công nhân, thường ngày chỉ có một mình nó ở nhà.

Hai nhà chúng tôi ở sát vách, thỉnh thoảng mẹ tôi lại gọi nó sang nhà ăn cơm. Tiền tiêu vặt của nó không nhiều, chắc chắn sẽ không nỡ m/ua thứ quà vặt đắt tiền thế này.

“Cho anh ăn đó.” Lý Trụ cười ngây ngô.

Tôi không khách sáo nhận lấy, loại sô-cô-la nhập khẩu này, tôi chỉ thấy ở chỗ mấy đứa bạn nhà giàu. Tôi bóc lớp giấy bạc óng ánh, vừa bỏ viên sô-cô-la vào miệng.

Lý Trụ bỗng nhiên mặt mày trở nên dữ tợn, nhìn chằm chằm vào tôi mà gào lên: “Chạy mau!”

Tôi gi/ật mình, viên sô-cô-la mắc nghẹn ở cổ họng, phải khó khăn lắm mới nuốt xuống được. Nhưng Lý Trụ lại trở lại bình thường, cười hềnh hệch vỗ vai tôi, “Anh nói với thím là tối nay em không sang ăn cơm đâu nhé. Chỗ em có một gói mì tôm với cả xúc xích đấy.”

Mì tôm là thứ xa xỉ, ngon hơn cháo khoai mẹ tôi nấu nhiều, tôi có chút thèm thuồng, không biết Lý Trụ ki/ếm mấy thứ này ở đâu ra.

Tôi gật đầu, “Mày vừa làm anh sợ chế* khiếp đấy.”

Lý Trụ cười cười, rồi quay lưng bỏ đi…

Thiếu niên nói xong, đưa tay quẹt mặt, rồi lại tiếp tục câu chuyện với vẻ mặt ủ dột…

Ngày hôm sau, khi tôi gặp lại nó, nó đã trở thành một cái xá*.

Hai tay và hai chân nó bị trói ch/ặt bằng dây thừng, t r e o lơ lửng trên xà nhà trong một tư thế kỳ dị, trên người mặc một bộ đồ bơi nữ, bên ngoài là một chiếc váy liền màu đỏ tươi. Hai chân trần trụi buông thõng, giữa hai mắt cá chân còn t r e o một quả cân.

Tôi sợ hãi tột độ, hét lên một tiếng rồi ngã phịch xuống đất.

Đôi mắt nhắm nghiền của Lý Trụ bỗng nhiên mở bừng, con ngươi đen kịt, nhìn chằm chằm vào tôi, “Chạy mau—!”

Tôi thét lên một tiếng k/inh h/oàng, luống cuống chạy vụt ra khỏi nhà, “Mẹ ơi, nhóc Trụ có chuyện rồi, mau lên—! Nhóc Trụ có chuyện rồi—!”

2.

Cảnh sá* nhanh chóng có mặt, dân làng vây quanh ngôi nhà bàn tán xôn xao.

“Trời ơi, cả đời tôi chưa từng thấy kiểu chế* này bao giờ, thằng Trụ nó đã chọc gi/ận ai vậy chứ?”

“Tôi nói chứ, cái này cứ như tà thuật ấy, người bình thường ai lại giế* người kiểu đó?”

“Mày nói hay nhỉ, người bình thường ai lại đi giế* người?”

Mọi người nói đi nói lại, còn mẹ tôi khóc lóc gọi điện cho bác Cả, bác Cả m/ua vé tàu ngay trong ngày để về nhà.

Bác gái khóc lăn lộn trên đất, trong nhà hỗn lo/ạn cả lên, tôi không thể nhìn cảnh đó, một mình ra ngoài sân.

Đêm ở làng núi đặc biệt tĩnh mịch, trăng rất tròn, thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu từ xa vọng lại.

Tôi một mình ngồi xổm trước cửa, ôm đầu gối khóc. Khóc một lúc, bỗng nhiên cảm thấy rất khó chịu, kiểu như có ai đó cứ nhìn chằm chằm vào mình ấy.

Tôi dụi nước mắt ngẩng đầu lên, phát hiện dưới gốc cây hòe cách đó không xa, có một bóng người đang đứng.

“Ai ở đó đấy—!”

Tôi gọi hai tiếng, người đó vẫn đứng yên, thân hình ẩn hiện trong bóng cây lờ mờ, không động đậy cũng không nói gì.

Tôi hơi sợ, quay đầu chạy vào nhà gọi người.

Đợi đến khi tôi dẫn mẹ và bác gái ra ngoài, dưới gốc cây đã không còn ai nữa.

“Tiểu Viễn, con có phải nhìn nhầm rồi không?”

Ai cũng nói vậy, nhưng tôi biết tôi không nhìn nhầm.

Hôm nay là một ngày nắng ráo, tôi đứng dưới gốc cây hòe, cúi đầu nhìn chằm chằm vào một vũng nước lớn trên mặt đất.

“Một vũng nước rất lớn, dưới ánh trăng phản chiếu, giống hệt vũng nước mà Lý Trụ để lại khi t ự sá*.” Thiếu niên thần sắc k/inh h/oàng, rụt vai đứng bên cạnh, tiếp tục thao thao bất tuyệt, “Chị biết không, chính kẻ đó đã giế* Lý Trụ, Lý Trụ cứ kêu em chạy mau, hắn chắc chắn cũng sẽ đến giế* em. Chị Kiều ơi, em không thoát được đâu.”

Nó ôm mặt, vẻ mặt tuyệt vọng, “Em không thoát được đâu.”

Tôi mất kiên nhẫn trợn mắt, đưa tay nhéo tai nó, “Vậy đây chính là lý do mày nửa đêm nửa hôm chạy vào phòng chị để ăn tr/ộm đồ à?”

“Á, đ/au đau đ/au—! Buông ra đi chị, huhu, em không phải nghĩ là mình sắp chế* rồi sao. Hôm nay lúc mấy người vào làng, em thấy đồ ăn vặt trong túi chị, em nghĩ dù sao mình cũng sắp chế* rồi, trước khi chế* muốn ăn một bữa ngon.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu