Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
Ta ngẩn người. Đói? Dĩ nhiên là đói! Ta không chỉ đói, mà ta còn đang nổi trận lôi đình đây!
Chuyện này chẳng khác nào mong chờ một bàn tiệc mãn hán toàn tịch, cuối cùng người ta chỉ bưng lên một bát nước lã nhạt nhẽo! Thật là mất hứng vô cùng tận!
Ta lượn quanh thi thân còn vương chút hơi ấm của nàng ta hai vòng. Cái c.h.ế.t này quả thực khó coi. Y phục rá/ch nát, làn da lộ ra đầy rẫy vết roj. Vết hằn của dây thừng trên cổ quấn tận ba vòng, vòng nào cũng lún sâu vào da thịt. Đôi mắt cũng bị khoét sống, hốc mắt trống rỗng vẫn còn rỉ m.á.u. Chậc chậc, ra tay quá mức tàn đ/ộc.
Theo lý mà nói, c.h.ế.t oan khuất như thế, lại còn trẻ tuổi như vậy, lẽ ra phải có oán h/ận thấu tận trời xanh mới đúng. Thế mà ta lượn lờ nửa ngày, lại chẳng hít được một tia oán khí nào? Chuyện này thật không hợp lẽ thường!
Ta đã thấy quá nhiều nữ t.ử, chỉ một chút ủy khuất cũng có thể ủ thành oán niệm đắng cay, huống hồ nàng ta lại c.h.ế.t t.h.ả.m vì phi mệnh như thế này. Những h/ồn linh khác gặp ta, hoặc là thét lên ch.ói tai rồi lao vào, hoặc là khóc lóc c/ầu x/in. Còn nàng ta thì hay rồi, lại còn tâm trí quan tâm ta có đói hay không. Tất cả những điều này đều vô lý đến cực điểm!
Ta ghé sát vào h/ồn thể mới ngưng tụ của nàng: "Ngươi, vì sao một chút oán khí cũng không có?"
Nàng ngơ ngác chớp mắt: "Oán khí? Ta... tại sao ta phải có oán khí?"
"Vãn Nương là tự nguyện nhận cái c.h.ế.t, chỉ mong sao đừng gây thêm phiền phức cho phu quân là tốt rồi."
Một ngọn tà hỏa vô danh bỗng "vút" một cái xông lên linh đài của ta. Phiền phức? Nàng ta đã biến thành một bộ xươ/ng khô không người thu nhặt nơi lo/ạn táng cương này rồi, mà còn sợ mình gây phiền phức cho người khác sao?
"Haiz, chẳng biết phu quân có vì ta qu/a đ/ời mà ngày đêm sầu muộn hay không..."
"Khi đêm xuống liệu Th/ù Nhi có nhớ nương thân không..."
Ta: ???
2.
Ta nhẫn nhịn không nổi nữa. Đầu ngón tay hư ảo điểm vào giữa mày nàng ta. Vô số mảnh ký ức vụn vỡ ùa về.
Đó là ký ức thuộc về người nữ t.ử tên Vãn Nương này. Ta thấy nàng mười dặm hồng trang, vui mừng hớn hở gả vào Chu gia ở phía Tây thành. Nến đỏ soi rọi, phu quân nàng là Chu Văn Cảnh nắm tay dịu dàng: "Vãn Nương, cưới được nàng làm thê, thật là tam sinh hữu hạnh."
Mẹ chồng Vương thị vỗ vỗ mu bàn tay nàng: "Hài t.ử ngoan, đã vào Chu gia, sau này ta nhất định đối đãi với con như nữ nhi thân sinh."
Tiểu nữ nhi Th/ù Nhi quấn quýt bên gối làm nũng, giọng nói sữa non nớt gọi "Nương thân, nương thân!"
Sau đó, khung cảnh đột ngột xoay chuyển. Sóng gió triều đường, phụ thân nàng bị hạ ngục. Chu Văn Cảnh quay lưng lại với nàng, giọng nói nặng nề: "Chuyện của nhạc phụ... e là khó lòng c/ứu vãn..."
"Nếu bị liên lụy xuống, tiền đồ của Chu gia, còn cả Th/ù Nhi nữa e là..." Hắn quay người lại, ánh mắt rực ch/áy: "Vãn Nương, nàng xưa nay vốn là người hiểu chuyện nhất..."
Nàng bần thần lắng nghe, sắc huyết trên mặt từng chút một rút sạch. Cuối cùng lại chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhu thuận: "Phu quân, thiếp hiểu rồi..."
Ngày lên đường nhận cái c.h.ế.t, trời lạnh thấu xươ/ng. Những lọn roj tẩm nước muối x/é rá/ch y phục nàng từng nhát một. Giọt m.á.u hòa cùng bông tuyết chảy xuống. Sợi dây thừng thô ráp siết vào da thịt, cơn đ/au vì ngạt thở khiến trước mắt nàng tối sầm lại.
Vương Ấu Trinh, biểu muội đang ở nhờ nhà Chu Văn Cảnh, thủ thỉ dụ dỗ: "Tẩu tẩu, tỷ ráng chịu đựng một chút, tỷ càng thê t.h.ả.m thì càng chứng minh được quyết tâm c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Chu gia..."
Nàng hướng ánh mắt bàng hoàng về phía cửa, hy vọng có thể thấy phu quân lần cuối. Thế nhưng, cho đến tận giây phút cuối cùng, hắn vẫn không tới.
"Có lẽ là phu quân không nỡ nhìn thấy dáng vẻ này của mình chăng..." Nàng đã nghĩ như thế.
Ta thu hồi đầu ngón tay, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Thật là một vở kịch bạc tình lang phụ lòng thê t.ử hay ho. Mà nữ nhân ng/u ngốc này lại tin là thật. Nữ t.ử trên đời, lẽ nào chỉ sống để tác thành cho kẻ khác?
Có lẽ do cảm giác bất cam vì không được nếm một bữa đại tiệc oán niệm trỗi dậy, ta m/a xui q/uỷ khiến hỏi một câu: "Vãn Nương, ngươi có muốn quay về không?"
"Quay về?" Ánh mắt mịt mờ của nàng nhen nhóm một tia hy vọng.
"Phải, quay về Chu gia mà xem, xem thử sau khi ngươi c.h.ế.t, họ có thực sự được bình an vô sự như ý nguyện của ngươi không."
"Có thực sự... ngày đêm sầu muộn khôn ng/uôi như ngươi nghĩ không."
"Còn cả Th/ù Nhi của ngươi nữa..."
H/ồn thể của nàng khẽ run lên, rõ ràng là đã động tâm. "Nhưng... nhưng ta đã thân t.ử h/ồn tiêu rồi..."
"Không sao cả." Ta khẽ cười, linh thể xanh biếc u uẩn từng sợi từng sợi quấn lấy linh h/ồn nàng, "Ta giúp ngươi."
3.
Ba ngày sau, ta cải trang thành nha hoàn lẻn vào Chu phủ. Vãn Nương ngoan ngoãn phụ thuộc trong linh đài của ta. Ta cảm nhận rõ mồng một sự căng thẳng cùng mong đợi đầy dè dặt của nàng.
Vừa bước qua cửa nguyệt động, đã nghe thấy tiếng bàn tính gẩy lên lạch cạch. Vương thị - bà mẫu của nàng, đang ngồi đoan trang giữa sảnh đường. Trước mặt bà ta là tờ đơn kê khai của hồi môn của Vãn Nương đang trải rộng. Hai mụ m/a ma đang từ trong những rương hòm mở toang mà bê đồ đạc ra ngoài.
Bộ trang sức vàng ròng, trâm cài quấn sợi vàng, vòng tay phỉ thúy... còn có một xấp dày khế ước ruộng đất, khế ước nhà cửa. Những món đồ cưới lộng lẫy này, món nào món nấy đều minh chứng cho việc cha mẹ nàng đã hết mực yêu thương nàng đến nhường nào. Chẳng trách lại nuôi dưỡng ra cái tính khí ngây thơ đến vậy.
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook