Ánh Trăng Sáng Không Thể Thay Thế

Ánh Trăng Sáng Không Thể Thay Thế

Chương 8

17/06/2026 15:07

Vì vậy tôi đặc biệt mang theo thiết bị liên lạc mà quản lý khách sạn đưa.

Chỉ cần nhấn nút, họ sẽ nhận được tín hiệu "nguy hiểm" rồi lập tức xông lên c/ứu tôi.

Tôi giấu chiếc thiết bị nhỏ trong lòng bàn tay.

Ngoài mặt lại làm ra vẻ cảnh giác như con mồi bị dồn vào góc tường.

Văn Thanh Xuyên ép tôi sát vào vách.

Thấy tôi không còn đường lui, anh bỗng cười khẽ.

Mùi hương nhàn nhạt lan tỏa.

Giống hương sen thanh khiết.

Tôi nhớ anh cực kỳ yêu hoa sen.

Ngay cả quần áo hay đồ dùng thường ngày cũng đều được ướp hương sen.

Mà giờ đây, hương sen ấy cũng vương lên người tôi.

Văn Thanh Xuyên cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai tôi.

Giọng nói hơi khàn mơ hồ, nhưng vẫn trầm thấp đầy từ tính.

Anh nói:

"A Chỉ, những năm qua ở nước ngoài chơi vui không?"

Chuông báo động trong lòng tôi lập tức vang lên.

"Các anh đều biết?"

"Đúng vậy."

Văn Thanh Xuyên bật cười khe khẽ.

"Những chuyện em làm ở nước ngoài, bọn anh đều biết."

Nói xong, anh ta ghé sát bên tai tôi, hạ thấp giọng.

"Từng chuyện một."

"Đều biết cả."

Nhưng động tác tiếp theo của anh ta lại bị một bàn tay trắng trẻo thon dài chặn lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn bàn tay ấy.

Ngón tay cân đối đẹp đẽ.

Làn da trắng lạnh.

Chỉ là ở cổ tay lại có một hình xăm.

Một vầng trăng khuyết.

Là chữ "nguyệt" trong ba chữ "ánh trăng sáng".

Ánh mắt tôi bất chợt chạm phải Dung Kỳ.

Hàng mi anh dài như cánh bướm.

Mỗi lần nhìn người khác đều giống như bươm bướm đang khẽ rung cánh.

Nhưng đôi mắt lại đen sâu thẳm, khiến người khác không thể nhìn thấu.

Lúc này, đôi mắt ấy đang chăm chú nhìn tôi.

Tựa như một vòng xoáy sâu không thấy đáy.

Tôi bất giác rùng mình.

"Dung Kỳ."

Tôi gọi tên anh.

Giống như đang cảnh cáo một con dã thú phải dừng lại.

Nhưng Dung Kỳ chỉ khẽ đáp:

"Ừm."

Sau đó dùng bàn tay có hình xăm mặt trăng nâng cằm tôi lên.

Rồi nhẹ nhàng hôn lên má tôi.

Chỉ là một nụ hôn thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước.

Nhưng lại mang theo vô vàn ám muội.

Trong bóng đêm mờ ảo.

Tôi nhìn thấy hình xăm mặt trăng nơi cổ tay anh khẽ rung động.

Tựa như một giọt nước mắt đang lấp lánh.

Bị ba người vây quanh.

Lại còn vô duyên vô cớ bị hôn.

Tôi chỉ cảm thấy cốt truyện đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng lại chẳng tìm được bằng chứng nào.

Dứt khoát từ bỏ ý định dò hỏi lòng vòng.

Tôi mạnh tay nhấn thiết bị liên lạc trong lòng bàn tay.

Sau đó t/át Dung Kỳ một cái.

Đạp Văn Thanh Xuyên một cước.

Rồi lao vụt qua bên cạnh Hạ Ngôn bỏ chạy.

Từ lâu tôi đã quan sát kỹ đường thoát thân.

Theo lý mà nói, kế hoạch này phải hoàn hảo không sơ hở.

Cho đến khi tôi mở cửa.

Và đối diện với một gương mặt đang mỉm cười bên ngoài.

Người đó có mái tóc xoăn vàng óng.

Ngũ quan vừa mang nét phương Đông vừa sâu sắc như người phương Tây, đẹp đến mức yêu dị.

Chính là Thu An.

- 8

Tôi quen Thu An từ năm tám tuổi.

Khi đó tôi đang làm khách trong lâu đài của một vị bá tước ở Anh.

Cha tôi trò chuyện rất vui vẻ với những nhân vật tai to mặt lớn.

Còn tôi khi ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Không chịu nổi cảnh đứng làm nền nên lén bỏ đi.

Cha chỉ nhàn nhạt liếc tôi một cái.

"Đừng đi lung tung."

Tôi biết.

Đó là lời cảnh cáo tôi không được tùy tiện dò xét những bí mật bên trong tòa cổ bảo.

Lâu đài cổ kính sâu thẳm ấy chất chứa quá nhiều quá khứ không ai biết đến.

Danh sách chương

5 chương
17/06/2026 15:10
0
17/06/2026 15:09
0
17/06/2026 15:07
0
17/06/2026 15:07
0
17/06/2026 15:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu