Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- ÁC QUỶ TỤC MỆNH
- Chap 5
“Cái gã ng/u ngốc đó quả nhiên đang nhắm vào cô!”
Quả nhiên, Tề Văn Hiên cũng nhận ra mục tiêu tiếp theo của Phương Tư Minh chính là tôi.
“Một kẻ sắp c.h.ế.t từ vài năm trước đã phải ngồi xe lăn, mà giờ đây lại có thể nhảy nhót tưng bừng, liệu có phải hắn cũng giống như chiếc đồng hồ Tây kia, đã ‘thay linh kiện’ rồi không?”
Tề Văn Hiên thoáng ngạc nhiên trước tốc độ thu thập tin tức của tôi.
“Tranh thủ lúc mọi người còn đang ở trên mặt đất, bây giờ tôi muốn xuống phía dưới xem thử một chút, anh đi cùng không?”
“Tôi đi với cô.” Tề Văn Hiên chẳng hề do dự.
Dù Tề Văn Hiên có từ chối, một mình tôi cũng phải xuống đó tìm hiểu cho bằng được, bởi việc này liên quan trực tiếp đến "ng/uồn lương thực" của Thành D/ao và cũng là tuổi thọ của chính tôi.
09.
Dưới sự dẫn dắt của Thành D/ao, chúng tôi nhanh ch.óng tìm thấy một cánh cửa sắt gỉ sét trong hầm gửi xe của trang viên nhà Phương Tư Minh.
Oán niệm mãnh liệt hòa lẫn với mùi t.h.u.ố.c sát trùng lạnh lẽo như muốn đ.á.n.h sập cánh cửa sắt, thấp thoáng còn có mùi hương nhang nồng nặc đến gai mũi. Chính là chỗ này rồi.
Phía sau cánh cửa kia là bí mật của Phương Tư Minh, cũng là bữa đại tiệc của Thành D/ao. Có Thành D/ao ở đây, việc phá hủy một cánh cửa sắt chỉ là chuyện nhỏ.
Sau cánh cửa là một mảnh đen kịt. Tề Văn Hiên cố ý che chắn cho tôi ở phía sau. Sau khi rẽ qua hai dãy hành lang dài dằng dặc, chúng tôi mới thấy được luồng sáng đầu tiên.
Đó là một tòa khám thờ Phật cao nửa người, chiếc đỉnh phía trước cắm đầy hương đang ch/áy, tàn nhang đã tràn cả ra ngoài. Ánh sáng đỏ mờ ảo hắt lên bức tượng Phật trên tường, trông vô cùng rùng rợn.
Tiến sâu vào trong, sau khi đẩy cửa ra là vài phòng thí nghiệm. Không gian yên tĩnh đến cực điểm, trong đại n/ão chỉ còn vang lên tiếng vận hành khe khẽ của các thiết bị máy móc.
“Ở đây có một người sống.” Tiếng nói của Thành D/ao vang lên trong đầu tôi.
Người sống?! Người sống gì cơ? Chẳng lẽ ở đây còn có người c.h.ế.t sao?
Tôi vô thức siết c.h.ặ.t lấy cánh tay của Tề Văn Hiên.
“Ngôn Ngôn, bí mật của Phương Tư Minh nằm ở đây.”
Theo hướng mắt của Tề Văn Hiên, khi tôi nhận ra thứ mình đang nhìn thấy là gì, bộ n/ão đã không kịp ngăn chặn sự k/inh h/oàng.
Trong những bình thủy tinh trong suốt là bốn hài nhi đã thành hình nhưng chưa kịp duỗi mình ra.
Là bốn đứa, nhiều hơn trước đó một đứa.
Ở giường bệ/nh bên cạnh là vợ của Phương Tư Minh - Chu Mộng. Bụng cô ta đã xẹp lép, đôi mắt sưng húp lên như hai quả óc ch.ó.
Bốn linh h/ồn hài nhi bò lổm ngổm, oán khí ngút trời. Thành D/ao vốn đang cực kỳ đói khát lại bắt đầu xao động không yên như lần ở bờ hồ hoang dã.
May mà có thẻ Vô Sự Bài của Tề Văn Hiên trấn áp.
“Chúng ta bị phát hiện rồi.” Tề Văn Hiên lùi lại vài bước, kéo tôi ra sau lưng anh ta.
Kẻ vừa tới là Phương Tư Minh cùng đám vệ sĩ và vài nhân viên thí nghiệm.
“Phó tiểu thư, cô quả thực rất thông minh, thế mà cũng tìm được đến tận đây.” Phương Tư Minh vẫn thản nhiên xoay chuỗi tràng hạt rá/ch nát của hắn.
Một tay bái Phật, một tay làm chuyện g.i.ế.c người.
“Phó tiểu thư, tôi biết cô đang nghĩ gì. Tôi không hề g.i.ế.c người, từng đời vợ của tôi đều tự nguyện kết hôn và sinh con cho tôi.”
“Còn về những đứa trẻ này, với tư cách là ba của chúng, tôi có quyền quyết định xem chúng có được phép đến với Thế giới này hay không.” Phương Tư Minh tiến đến bên giường bệ/nh, vuốt ve khuôn mặt vợ mình, “Chu Mộng, em yên tâm, tôi sẽ không để em c.h.ế.t đâu. Một người đàn ông thành đạt sẽ đối xử tốt với từng người vợ của mình, tôi sẽ cho em thật nhiều tiền để em sống thật tốt.”
Nước mắt Chu Mộng không ngừng tuôn rơi, cô ta thậm chí không còn sức để thốt ra lấy một lời.
“Vậy Phương tiên sinh, anh làm tất cả chuyện này rốt cuộc là vì cái gì?”
Nói đi chứ q/uỷ già, nói xong rồi thì Thành D/ao mới có thể tiễn mi lên đường được.
“Đạo trưởng Trường Không quả không lừa tôi. Thay đổi linh kiện cơ thể chỉ có thể duy trì mạng sống ngắn ngủi, chỉ có những mầm sống tươi mới nhất mới giúp tôi sống thọ hơn.”
Trường Không? Sư phụ của Tề Văn Hiên? Lão Đạo sĩ đã c/ứu tôi sao??
Tề Văn Hiên không hề ngạc nhiên, chẳng lẽ anh ta đã biết từ trước rồi?
“Về nhà tôi sẽ giải thích với cô sau.” Tề Văn Hiên nắm lấy tay tôi, anh ta lại đoán được tôi đang nghĩ gì.
“Dùng m.á.u mủ ruột rà của chính mình, kết hợp với công nghệ tiên tiến nhất để tạo ra loại t.h.u.ố.c hiệu quả nhất...” Gương mặt Phương Tư Minh trở nên vặn vẹo, hắn lớn tiếng rêu rao kế hoạch của mình như đang quảng bá một tác phẩm nghệ thuật.
Hóa ra, bọn chúng trực tiếp đ.â.m xuyên qua bụng phụ nữ mang th/ai, dùng kim dài rút dịch tủy từ hài nhi trong túi ối.
Người vợ đầu của Phương Tư Minh m.a.n.g t.h.a.i một đứa, người vợ thứ hai m.a.n.g t.h.a.i đôi, và giờ Chu Mộng lại m.a.n.g t.h.a.i một đứa nữa. Những người phụ nữ này đều là do lão đạo Trường Không xem bát tự, tuyển chọn kỹ càng cho Phương Tư Minh.
Đúng là loại âm mưu thâm đ/ộc mà lão già Trường Không có thể nghĩ ra, nếu không thì tôi cũng đã chẳng bị trói buộc cùng Thành D/ao.
Nhưng lão già đó làm vậy để làm gì? Không lẽ chỉ vì tiền tài?
Tề Văn Hiên, đợi khi ra khỏi đây, tôi nhất định phải bóp cổ anh hỏi cho ra nhẽ!
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook