NGƯỜI ĐỘI HƯƠNG

NGƯỜI ĐỘI HƯƠNG

Chap 2

14/04/2026 16:01

3.

Trong căn nhà vách đất, hương hỏa vẫn ch/áy âm ỉ. Khói nhang lờ lững bay lên, khiến ánh sáng trong phòng càng thêm mờ ảo, u sầm.

Thấy đôi vợ chồng đồng ý giá cả, bà cũng chẳng nói thêm lời nào, quay người đi vào phòng trong. Từ bên trong vọng ra tiếng sột soạt, như thể bà đang lục tìm thứ gì đó. Hai vợ chồng đứng ch/ôn chân tại chỗ, không dám thở mạnh.

Họ cứ ngỡ sắp tới sẽ phải nghe về những quy trình nghi lễ phức tạp, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần để lập đàn tế, chuẩn bị lễ vật theo yêu cầu của bà. Kết quả là một lát sau, Tần Nhị Cô bước ra, trên tay cầm một lá bùa bằng giấy vàng.

Lá bùa chỉ to bằng lòng bàn tay, bên trên vẽ những đường nét ngoằn ngoèo bằng phẩm đỏ. Trông vừa giống chữ lại vừa không phải chữ, mép giấy xơ x/á/c như thể được c/ắt vội bằng kéo.

Tần Nhị Cô đưa lá bùa qua, giọng hạ cực thấp, như sợ bị thứ gì đó nghe lén: "Mang thứ này ném xuống con đường mà Tô Tiểu Hòa - người yêu cũ của con trai các người, chắc chắn phải đi qua."

"Chỉ cần cô ta giẫm phải, chẳng bao lâu sau lá bùa sẽ phát huy tác dụng."

Cả hai vợ chồng cùng sững người, lại nhìn nhau, mắt đầy vẻ nghi hoặc. Chỉ thế thôi sao?

Họ đã tìm bao nhiêu Đỉnh Hương Nhân, nghe bao nhiêu cách nói huyền hoặc ly kỳ, thế mà đến chỗ Tần Nhị Cô lại chỉ có một lá bùa rá/ch nát?

Ông chủ Châu nhíu mày, không đưa tay nhận bùa, giọng nói mang theo sự hoài nghi rõ rệt: "Tần đại sư, chuyện này... chỉ đơn giản vậy thôi sao?" Ông ta không phải tiếc tiền, mà là cảm thấy việc này quá sức vô lý. Dù có là lừa tiền đi chăng nữa thì cũng phải làm màu một chút, bày ra cái nghi lễ nào phức tạp hơn chứ?

"Đúng, chỉ đơn giản vậy thôi." Tần Nhị Cô ấn lá bùa vào tay ông ta.

Ánh mắt bà đột nhiên trở nên sắc lẹm, quét qua mặt đôi vợ chồng: "Nhưng tôi phải nhắc nhở các người một câu. Việc này, hai người không được đích thân làm. Phải tìm một người các người tuyệt đối tin tưởng để hắn đi thực hiện!"

"Kẻ nào làm, kẻ đó sẽ bị phản phệ, kết cục còn t.h.ả.m hại hơn con trai các người nhiều!"

Câu cuối cùng bà nói vừa nặng nề vừa trầm đục, khiến tim đôi vợ chồng thót lại. Sự hoài nghi vừa rồi lập tức bị nỗi sợ hãi đ/è bẹp. Họ nhìn nhau lần nữa, và lần này, trong mắt đối phương chỉ còn lại sự hoảng lo/ạn tột độ.

4.

Biết tìm ai bây giờ?

Người tin cẩn thì không thiếu, nhưng chuyện này quá đỗi thất đức, càng ít người biết chân tướng càng tốt. Hơn nữa, một khi bị phản phệ thì đó là chuyện mất mạng như chơi, ai dám để người thân cận của mình dấn thân vào hố lửa này?

Đôi vợ chồng bước ra khỏi cửa, ngón tay kẹp lấy lá bùa mỏng manh mà cảm giác như đang cầm một thanh sắt nung đỏ. Họ chui vào trong xe, ngồi c.h.ế.t trân hồi lâu mà không sao khởi động máy.

Ông chủ Châu nhét lá bùa vào ví tiền, đôi lông mày nhíu ch/ặt lại như thắt nút: "Bà nói xem, tìm ai làm việc này thì hợp?"

Vợ ông ta cũng chẳng có đầu mối gì, đôi mắt đỏ hoe lắc đầu: "Tôi không biết... nhưng chuyện này không trì hoãn được đâu, Hiểu Phong nhà mình vẫn còn đang đợi ở dưới kia kìa."

Vừa nhắc đến con trai, lòng ông Châu lại chùng xuống. Ông tựa lưng vào ghế, bộ n/ão hoạt động hết công suất. Họ hàng ư? Không được, quá lộ liễu. Công nhân trong xưởng? Ngộ nhỡ lộ ra tiếng gió, ảnh hưởng sẽ rất lớn!

Ngay lúc đó, mắt ông chợt sáng lên!

"Tôi nghĩ ra một người rồi!"

"Ai?" Bà vợ vội vàng hỏi.

"Thằng Lại Tử!" Ông Châu nghiến răng thốt ra cái tên đó.

Người đàn bà ngẩn ra một lúc, rồi nhanh chóng định thần lại.

Trước khi Châu Hiểu Phong c.h.ế.t, Lại T.ử ngày nào cũng bám đuôi anh ta, tính ra cũng là một nửa tên tay sai. Hết theo chân đến vũ trường lại đến chỗ tìm gái qua đêm. Tuy người trực tiếp đ.â.m c.h.ế.t con ông bà không phải hắn, nhưng trong mắt đôi vợ chồng, hắn cũng là kẻ gián tiếp gây ra cái c.h.ế.t của Hiểu Phong.

Sau sự việc, Lại T.ử sợ phải gánh trách nhiệm nên đã lẩn trốn biệt tăm mấy ngày không dám lộ mặt. Nếu không phải nể tình nhà hắn nghèo, lại đi theo Hiểu Phong nhiều năm, đôi vợ chồng này đã sớm tống hắn vào nhà giam rồi.

"Tìm nó sao?" Người đàn bà có chút do dự, "Nó có chịu không?"

"Nó không thể không chịu! Nó n/ợ con trai mình một mạng. Để nó làm việc này chính là cho nó một cơ hội để chuộc tội!" Quan trọng hơn hết, Lại T.ử là kẻ không cha không mẹ, không nơi nương tựa, dù có thật sự bị phản phệ mà c.h.ế.t thì cũng coi như xuống dưới kia tiếp tục làm tay sai cho con trai họ!

Sau cái c.h.ế.t của Châu Hiểu Phong, Lại T.ử vẫn luôn trốn chui trốn lủi trong căn nhà nát của mình. Căn nhà vừa tối tăm vừa ẩm thấp, mùi nấm mốc như kết dính trên vách tường, không cách nào xua tan được. Hắn ngồi xổm trong góc tường, t.h.u.ố.c lá rít hết điếu này đến điếu khác, tàn t.h.u.ố.c rơi đầy mặt đất.

Số phận của Lại T.ử cực kỳ hẩm hiu. Mẹ hắn bỏ đi ngay sau khi hắn chào đời, cha hắn là một con m/a men, cứ say vào là đ.á.n.h hắn thừa sống thiếu c.h.ế.t. Sau này cha hắn lấy vợ kế, mẹ kế về nhà, những trận đò/n roj lại biến thành "song đấu".

Đáng sợ nhất là hồi nhỏ trên mặt hắn mọc mụn á/c tính, lở loét từ má lan tận đỉnh đầu. Trong nhà chẳng ai ngó ngàng, cứ mặc cho nó th/ối r/ữa rồi đóng vảy, cuối cùng để lại một gương mặt rỗ chằng rỗ chịt, hang hốc lồi lõm. Cái biệt danh "Lại Tử" (thằng ghẻ lở) từ đó hàn c.h.ế.t lên người hắn. Đến chính hắn cũng sắp quên mất tên thật của mình, cảm thấy cái tên đó không xứng với gương mặt này, cũng chẳng xứng với cuộc đời bùn nhão của hắn.

Danh sách chương

4 chương
14/04/2026 16:01
0
14/04/2026 16:01
0
14/04/2026 16:01
0
14/04/2026 16:01
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu