Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước hết, chúng tôi không tìm thấy Trần Trí Khang.
Gã đã biến mất.
Ngay cả Trương Tuấn cũng không biết gã ở đâu, vì Trần Trí Khang thường tự đi lang thang một mình, phần lớn thời gian là hẹn hò với bạn gái mới.
Lượng fan đông đảo đồng nghĩa với việc bạn gái cũng không thiếu.
Khi chơi chán rồi, gã còn biến bạn gái thành món hàng để rao b/án.
Nghe nói Trần Trí Khang có tỷ lệ thành công cao nhất và ổn định nhất trong việc này, bởi là người yêu với nhau mà, s/ay rư/ợu cũng là chuyện bình thường, tỉnh dậy trong khách sạn cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng những chuyện kinh t/ởm xảy ra đêm hôm trước, có lẽ cô gái đáng thương ấy cả đời cũng không thể biết được.
Trong lúc tôi bế tắc vì không tìm ra tung tích của Trần Trí Khang, Triệu Tuấn hầm hầm tìm đến, buông một câu: "Cái thằng Trương Tuấn đó, không có cách nào buộc tội nặng hơn sao? Cho hắn ngồi tù chung thân ấy?"
"Không thể vì hắn trùng tên với cậu mà cậu phẫn nộ như thế được..." Tôi định trêu chọc, nhưng lập tức nhận ra điều bất ổn, "Không đúng, lũ s/úc si/nh đó còn làm gì nữa?"
"Chúng tôi đã xem những đoạn video đó, thật sự h/ủy ho/ại nhân sinh quan. Tôi mà không gi*t thằng chó đó thì coi như tôi hiền lắm rồi..." Triệu Tuấn gi/ận dữ đ/ập bàn rồi kể lại mọi chuyện.
Hóa ra những tội á/c của nhóm Trương Tuấn còn gh/ê t/ởm hơn nhiều so với lời khai ban đầu.
Việc dụ dỗ, chuốc th/uốc, quay video lạm dụng rồi b/án cho khách hàng nghe đã quá đơn giản rồi.
Th/ủ đo/ạn của chúng đối xử với phụ nữ thật sự vô nhân tính.
Chưa cần nói đến những thứ khác, điều khiến trời không dung, đất không tha chính là việc chúng đều là blogger thú cưng.
Trong video lại có cả cảnh chó cưng xuất hiện!
Đây không còn là phim khiêu d/âm thông thường nữa, mà đã thành phim kinh dị mất rồi.
Tôi nghe mà kinh hãi đến sững sờ.
Nhưng ngoài cơn phẫn nộ, Triệu Tuấn vẫn hoàn thành nhiệm vụ.
Cậu ấy đưa cho tôi một tập tài liệu: "Theo tư liệu trong máy tính của chúng, chỉ có một người này là có khả năng tiếp cận dược phẩm bị kiểm soát cao nhất."
Tôi đón lấy xem, đó là một cô gái trẻ mới 24 tuổi, tên Lý Kiệt, làm y tá.
Tôi vội hỏi: "Đã liên lạc với người này chưa?"
Triệu Tuấn lắc đầu: "Tra c/ứu ở phòng hộ tịch mới biết cô ấy đã t/ự s*t cách đây một tháng. Trước khi ch*t, cô ấy nằm viện t/âm th/ần ít nhất một năm... Hồ sơ cho thấy cô ấy chỉ có bố, gia đình đơn thân, nhưng tôi chưa liên lạc được."
Tôi suy nghĩ rồi hỏi Triệu Tuấn: "Bố ruột à? Đã điều tra được nghề nghiệp chưa?"
Rõ ràng Triệu Tuấn cũng nghĩ giống tôi, cậu ấy trả lời: "Là bác sĩ, tên Lý Kiến Thành. Đơn vị cũ tạm ngừng công tác nhưng vẫn giữ chức vụ, hiện không liên lạc được."
"Hiểu rồi, để tôi đi tìm." Tôi cầm tài liệu, lập tức hành động.
Phỏng đoán hợp lý, đây chính là vụ án một người bố già trả th/ù cho con gái.
Sau cái ch*t của Lý Kiệt, người bố này đã trút hết mọi cơn thịnh nộ lên lũ s/úc si/nh kia.
Nhưng sự thật, tất nhiên không đơn giản như tôi nghĩ.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook