Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Linh Hồn Mất Tích
- Chương 7
Lưu Tương đột nhiên trợn ngược mắt, ngất lịm đi.
Tôi nhìn làn khí đen mà người thường không thể thấy đang dần tan đi, lên tiếng: "Được rồi, con bé đã rút lui."
"Vậy con gái tôi đâu?" Trần Nghiệp buông tay ra.
Những người hàng xóm chạy đến xem náo nhiệt bắt đầu bàn tán xôn xao: "Là đứa trẻ đó sao?"
"Trần Lộ Lộ à?"
"Lưu Tương đáng đời! Trước đây đá/nh đ/ập con bé thì thôi, còn thường xuyên ấn đầu nó vào thùng cám heo, ép nó ăn cám heo nữa."
"Hóa ra bà ta đ/ộc á/c đến thế sao?"
"Vậy các người nói xem cô gái kia là ai?"
"Trẻ tuổi xinh đẹp, nhìn như người ở thành phố, lại còn biết những khả năng đặc biệt? Sao Trần Nghiệp lại có người bạn như vậy?"
Lúc này, Lưu Tương tỉnh lại.
Trần Nghiệp quay người lại, đùng đùng nổi gi/ận tiến tới, túm lấy tóc bà ta, vung tay "bốp bốp" giáng cho hai cái t/át nảy lửa.
"Đàn bà đ/ộc á/c! Trước mặt tôi thì giả vờ đối xử tốt với con gái, sau lưng lại đá/nh đ/ập nó! Tôi thật sự hối h/ận vì đã cưới cô!"
"Hu hu..." Tóc Lưu Tương dính đầy cám heo, bốc mùi chua loét.
Vừa mới hoàn h/ồn lại bị chồng tặng cho hai cái t/át, bà ta ôm mặt nằm dưới đất khóc rống lên.
"Cô còn dám khóc? Cô còn mặt mũi mà khóc à?" Trần Nghiệp nói xong, tiến lên đ/á mạnh vào người bà ta hai cái.
Lưu Tương bị đ/á đ/au đớn gào khóc.
Bà ta càng khóc, Trần Nghiệp càng đá/nh, ấn bà ta xuống đất, túm tóc t/át vào mặt: "Cô nói đi, có phải cô gi*t Lộ Lộ không, có phải không?"
"Không phải tôi, tôi không có, hu hu tôi không có..."
Hàng xóm sợ xảy ra án mạng nên vội vàng tiến lên can ngăn.
Tôi xoay người, nhìn quanh bốn phía.
Cô bé nhỏ nhắn bao quanh bởi oán khí đen kịt đang thất vọng ngồi xổm ở một góc nhỏ trong sân.
Tôi bước tới, từ từ ngồi xuống trước mặt con bé.
"Ta là người bố của cháu mời đến để giúp cháu."
Phía sau truyền đến tiếng xì xào bàn tán của hàng xóm.
Trần Nghiệp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Vì vậy, ông vội vàng giải tán đám đông.
Tôi hỏi: "Là Lưu Tương sao?"
Lưu Tương ở bên cạnh thấy vậy, mặt đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn sợ hãi.
Bà ta sợ hãi nuốt nước bọt, r/un r/ẩy hỏi: "Nó, nó rốt cuộc là ai? Cô ta đang nói chuyện với ai thế?"
Trần Nghiệp hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Lưu Tương: "Cô ấy là đại sư tôi mời đến, đang nói chuyện với Lộ Lộ đấy. Cô làm điều á/c hại ch*t Lộ Lộ, oan h/ồn của con bé đã tìm đến đòi mạng cô rồi!"
Lời này làm Lưu Tương sợ đến mức run cầm cập, bò lê bò lết, miệng không ngừng kêu oan, bảo không phải mình làm...
Lúc này, Trần Lộ Lộ lắc đầu.
"Cháu cũng không biết là ai, đúng không?"
Con bé gật đầu.
Tôi đưa tay về phía con bé: "Cháu có muốn đi cùng ta không? Ta có thể siêu độ cho cháu, xóa bỏ nỗi đ/au trước khi ch*t, để cháu được giải thoát."
Con bé từ từ nhấc bàn tay nhỏ xíu đặt vào lòng bàn tay tôi.
Tôi bảo Trần Nghiệp rằng tôi cần một bộ quần áo con bé hay mặc lúc sinh thời, cùng với nửa bát tro hương trong lư hương thờ cúng tại nhà ông.
Tôi bắt đầu siêu độ cho Trần Lộ Lộ.
"Đại sư, tiếp theo phải làm gì ạ?" Trần Nghiệp hỏi.
Tôi nói: "Con bé ch*t oan, không được an nghỉ, mang theo đ/au đớn và đã nhiễm oán khí, cần bảy ngày để thanh tẩy. Ta sẽ đưa con bé đi cùng."
"Đa tạ đại sư!"
Chương 12
Chương 10
Chương 11
Chương 13
Chương 11
Chương 9
Chương 12
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook