Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Một người bình thường
- Chương 14
Bạch Dật tạm thời bị đ/á/nh ngất và tống giam vào một góc.
Cuộc tấn công của lũ dị chủng vẫn tiếp diễn liên miên. Tiết Tái Chu thở phào nhẹ nhõm, định đưa tay xoa đầu tôi: "Tôi đã bảo rồi, không thể là em được mà."
Tôi nghiêng người né tránh, lạnh lùng đáp: "Đang chiến đấu đấy, tập trung vào."
Hắn cười hì hì: "Cái bộ dạng này của em trông cũng ra gì đấy, thuận mắt hơn cái vẻ nhu nhược trước kia nhiều."
Thuận mắt sao? Tôi cười lạnh trong lòng. Sắp tới đây, hắn sẽ chẳng còn cơ hội mà nhìn thấy nữa đâu.
Cùng với việc kéo dài thời gian xoa dịu, các lính gác ngày càng trở nên phụ thuộc nặng nề vào sức mạnh tinh thần của tôi. Sau trận chiến là lúc bọn họ suy yếu nhất, tôi lần lượt kéo từng người một lên xe, chở ngược về khu nhà nhỏ.
Trước khi đi, tôi l/ột vài lớp áo trên người các lính gác, ném tất cả lên người Bạch Dật. Mùi hương của lính gác sẽ kích động lũ dị chủng, mà Bạch Dật thì tự có bộ phương pháp đối phó và lấy lòng riêng của cậu ta. Nhìn đám dị chủng cuốn lấy cơ thể cậu ta biến mất vào bóng tối, tôi khởi động chiếc xe đặc chủng.
Tiết Tái Chu là kẻ dai sức nhất, hắn toe toét cười: "Em cũng hẹp hòi g/ớm nhỉ. Em xử lý nó rồi, sau này những việc đó... đều phải do em gánh vác hết đấy."
Gã báo tuyết li /ếm răng nanh, đầy ẩn ý: "Từ ăn mặc ở đi lại... cho đến nhu cầu sinh lý."
Tôi không thèm ngoảnh đầu lại, tiếp tục lái xe: "Nghỉ ngơi đi, tôi sẽ dẫn dắt tinh thần các anh vào trạng thái ngủ sâu, như vậy sẽ hồi phục nhanh nhất."
Ba người họ suy nghĩ một chút rồi nhắm mắt lại, hoàn toàn yên tâm giao phó linh thể vào tay tôi.
---
Tác dụng của th/uốc giãn cơ phát huy khá chậm. Tôi ngồi chơi với con cáo nhỏ một vòng lớn, mấy người kia mới uể oải tỉnh lại.
Vừa mở mắt, họ đã phát hiện tay chân mình bị xích ch/ặt bằng những sợi dây xích sắt dày đặc. Đây là căn kho hoàn toàn khép kín, chỉ có duy nhất một ngọn đèn tỏa ánh sáng trắng bệch lạnh lẽo.
Tiết Tái Chu khiến đống xích sắt kêu loảng xoảng: "Em làm cái quái gì thế? Trần Thuật, em đi/ên rồi à?"
Linh thể báo tuyết trong lòng bàn tay tôi cũng không ngừng vùng vẫy, lớp đệm thịt dày dặn của nó đ/ập thình thịch vào cánh tay tôi. Cùng với việc ngón tay tôi siết lực, sự chống cự trở nên kịch liệt rồi dần dần suy yếu hẳn. Tiết Tái Chu đ/au đớn gầm lên đầy nghẹn khuất.
Mạnh Lân khó nhọc cất lời: "Em định... gi*t chúng tôi sao?"
"Hừ, định trả th/ù à? Quả nhiên em h/ận chúng tôi đến mức này..."
Tôi lắc đầu, nới lỏng tay ra. Trong mắt mấy người bọn họ chợt bừng lên tia hy vọng.
"Tiểu Thuật, tôi đã yêu..."
"Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ ra tay nữa..."
Tôi đưa ngón tay lên môi làm dấu "suỵt". Các lính gác lập tức im bặt không một tiếng động.
"Tôi còn chưa ch*t mà, gi*t các anh làm gì cho phí."
"Tôi đã sống nhu nhược nửa đời người, chỉ học được duy nhất một điều: ăn miếng trả miếng, gậy ông đ/ập lưng ông, có thế người khác mới không b/ắt n/ạt được mình."
"Cho nên, tôi nghĩ..."
Tôi chậm rãi đưa mắt rà soát qua mấy người với những biểu cảm khác nhau kia.
Tôi đã cho Mạnh Lân uống th/uốc gây phát tình.
Chương 17
Chương 11
Chương 15
Chương 7
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook