Có câu chuyện nào về “theo đuổi vợ sml” khiến người đọc đ a u lòng không?

Lệ Đình Uyên không hiểu bản thân đang chờ mong điều gì.

Khi anh quay người đi xuống tầng, trong lòng lại dâng lên một cảm giác m ấ t mát khó tả.

Quay lại trước bàn t h ờ, anh thắp hương và đ/ốt nến. Nhìn vào bức ảnh đen trắng, đôi chân Lệ Đình Uyên khụy xuống, quỳ gối trước di ảnh.

Giọng anh trầm thấp, bình tĩnh, nhưng dường như ẩn chứa sự h ố i h ậ n sâu sắc:

“Ánh mắt cuối cùng đó của em, rốt cuộc có ý nghĩa gì?”

Biểu cảm lạnh lùng của anh dần tan vỡ, trở thành sự b i t h ư ơ n g tột cùng.

Nhìn người phụ nữ trong bức ảnh đen trắng, trái tim Lệ Đình Uyên như bị một bàn tay vô hình b ó p n g h ẹ t. Cảm xúc vừa được tạm thời kìm nén giờ đây lại cuộn trào, từ lồng n g ự c trào dâng lên cổ họng.

Nước mắt không kìm nén được mà rơi xuống, trái tim anh đ a u n h ó i như bị ngàn mũi k i m c h â m vào.

“Tiểu Ninh, anh đã nhận ra sai lầm của mình. Mong em hãy tha thứ cho anh.”

Anh nhìn ngọn nến đang ch/áy, ánh lửa chập chờn phản chiếu trong mắt, khiến ánh nhìn cũng trở nên mong manh như chính ngọn lửa. Sau đó, Lệ Đình Uyên nhắm mắt, tay lần chuỗi hạt Phật châu, bắt đầu tụng kinh siêu độ cho cô.

“Đại đạo vô hình, sinh dưỡng trời đất...”

Thời gian chậm rãi trôi qua từng phút, từng giây, không rõ hiện tại là ngày hay đêm, chỉ còn lại tiếng tụng kinh đều đều trong không gian tĩnh lặng.

“Đinh đoong—”

Tiếng chuông điện thoại rung lên không ngừng. Lệ Đình Uyên mở mắt, nhận ra trời đã hửng sáng.

Anh tắt chuông báo thức, đứng dậy đi rửa mặt.

Hôm nay là ngày tiễn biệt Khương Vãn Âm.

Anh tắm rửa sạch sẽ, thay bộ quần áo chỉnh tề.

Đứng trước gương trong phòng tắm, anh nhìn chính mình mà cảm thấy lạ lẫm.

Đây còn là Lệ Đình Uyên trước đây sao?

Khuôn mặt h ố c h á c, đôi mắt trũng sâu, từng đường nét g/ầy gò đều t ố c á o sự suy sụp của anh.

Cả căn nhà giống như chính anh, trống rỗng, vô h/ồn.

Chuẩn bị xong xuôi, anh bước vào phòng của Khương Vãn Âm, thu dọn một số di vật của cô. Không thể tìm thấy t h i t h ể cô từ biển sâu, nhưng chiếc qu/an t/ài trống rỗng ấy cần có thứ gì đó để lấp đầy.

Người đã k h u ấ t, luôn mong mỏi được nhập thổ vi an. Anh hy vọng những món đồ này có thể giúp cô thanh thản nơi thiên đường.

Sắp xếp mọi thứ xong, Lệ Đình Uyên lái xe đến n g h ĩ a t r a n g ở ngoại ô phía Tây.

Cơn mưa đêm qua vẫn chưa dứt, những hạt mưa rơi lất phất hòa với tiếng gió rì rầm, như đang khóc tiễn đưa Khương Vãn Âm.

Lệ Đình Uyên khoác một chiếc áo khoác dài màu đen, nghiêm trang đứng trước bia m ộ.

Xung quanh anh là một đám đông mặc đồ tang, bao gồm bố mẹ của Khương Vãn Âm và đồng nghiệp của cô. Ai nấy đều mắt đỏ hoe, không thể kìm được nước mắt.

Trong đó, mẹ của Khương Vãn Âm đ a u đ ớ n nhất, tiếng khóc của bà như x é n á t không gian. Chỉ mới nửa tháng trôi qua, bà đã già đi cả chục tuổi.

“Tiểu Ninh, con còn trẻ như vậy, sao nỡ bỏ mẹ lại chứ!”

Lệ Đình Uyên nhìn bức ảnh trên bia m ộ, cảm giác trống rỗng trong lòng càng lớn. Một người từng sống động như thế, sao nói không còn là không còn, đến cả t h i t h ể cũng không thể tìm thấy.

Có vô vàn điều muốn nói, nhưng vừa mở miệng, anh lại chẳng thốt nên lời. Chỉ lặng lẽ rót một chén r ư ợ u xuống đất, khẽ nói:

“Xin lỗi...”

Cả đời này, cuối cùng anh vẫn n/ợ cô quá nhiều.

Ngôn Thừa cũng bước tới, đặt một bó hoa bách hợp trước m/ộ. Anh ta biết Khương Vãn Âm yêu thích hoa bách hợp nhất. Đồng đội gắn bó nhiều năm, giờ đây lại ra đi đột ngột như vậy.

Cảm giác không chân thực khiến anh không ngừng tự nhủ rằng cô vẫn còn sống, vẫn ở đâu đó.

Nhìn mẹ Khương đ a u k h ổ, Ngôn Thừa tiến lên an ủi:

“Bác gái, bác hãy nhìn về phía trước. Nếu Tiểu Ninh còn sống, chắc chắn cô ấy cũng không muốn thấy bác đ a u k h ổ thế này.”

Những người khác cũng lên tiếng khuyên nhủ, mong bà giữ gìn sức khỏe.

Lệ Đình Uyên cũng bước tới:

“Mẹ, mẹ đừng—”

Chưa kịp nói hết câu, mẹ của Khương Vãn Âm đã bước tới, t á t anh một cái vang dội.

“Chát!”

Danh sách chương

5 chương
24/12/2024 21:53
0
24/12/2024 21:53
0
24/12/2024 21:52
0
24/12/2024 21:52
0
24/12/2024 21:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Vợ Kiến

Chương 9

15 phút

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8

1 giờ

Ta Là Ác Nữ Phụ Chiếm Công Giả Mạo

Chương 6

1 giờ

Sau Khi Hồi Triều, Mẫu Thân Điên Cuồng Hộ Tử

Chương 7

1 giờ

Âm thanh hiểu lòng ta

Chương 6

1 giờ

Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết?

Chương 7

1 giờ

Cầu chúc gió xuân

Chương 8

1 giờ

Kiếm Heo Hương Nhỏ

Chương 7

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu