Sau khi tin tức này bùng n/ổ, trang chủ của tôi nháy mắt chìm trong dư luận.
“Chủ live, cô cũng coi như người công chúng, sao có thể làm chuyện như này cho con giáp thứ 13 hả?”
“Thật gh/ê t/ởm, thiện á/c bất phân, out đây!”
Cũng có cư dân mạng có ý kiến khác:
“Lùi lại mười nghìn bước, người đàn ông này tìm tình nhân thì không sai sao? Vì sao tất cả đều chỉ trích chủ live?”
“Cho dù anh ta có sai, người sai cũng là anh ta, không phải vợ con anh ta, dựa vào đâu mà nguyền rủa vợ con anh ta chứ?”
Tôi không quan tâm những mớ lộn xộn này, mà sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa thì mở cửa ra theo thường lệ.
Tôi lại vào cục công an.
Lần này, cảnh sát không có thái độ tốt với tôi nữa.
“Trần Hoa, lợi dụng tà thuật, mưu sát ba người, cô còn không khai báo thật!”
Tôi không hoảng không lo/ạn nhìn thẳng vào mắt của cảnh sát trung niên: “Chứng cứ đâu?”
Không có chứng cứ, tất cả đều là nói suông.
Cảnh sát trung niên tức trợn trừng hai mắt, rống lên với bên ngoài: “Còn không đi vào đây!”
Lúc này, cửa phòng thẩm vấn bị người đẩy ra, hóa ra là Tần Xuyên.
Tôi như cười như không nhìn bạn trai của mình.
Tần Xuyên né tránh ánh mắt của tôi, cúi đầu, đưa một chiếc bút ghi âm ra.
Cảnh sát trung niên bấm nhẹ, trong bút ghi âm phát ra hai giọng nói quen thuộc.
“Hoa Hoa, em có bí mật gì giấu anh không?”
“Sao có thể chứ? Anh là người em thích nhất mà.”
“Lát nữa anh về thẳng đồn, em tự mình về nhà trước đi.”
Cảnh sát trung niên thay đổi sắc mặt, vỗ bàn đứng dậy, trừng mắt với Tần Xuyên:
“Không phải cậu nói, cậu đã ghi được chứng cứ, đây chính là chứng cứ mà cậu nói đấy à?”
Bóng người cao lớn của Tần Xuyên cúi người, cả người lộ ra sự mệt mỏi vô tận:
“Xin lỗi, do em thấy lợi trước mắt mà nói bậy.”
...
Tần Xuyên bị cho thôi việc.
Anh ấy và tôi cùng về nhà.
Việc đầu tiên sau khi trở về nhà, anh ấy đã lấy ra một chiếc bút ghi âm giống hệt cái vừa nãy từ trong tủ quần áo.
Anh ấy nhìn vào mắt tôi, nhẹ nhàng ấn nút phát, bên trong phát ra một đoạn đối thoại khác, chính là của tôi và “Trần Gia Bảo”.
“... Sau này, em chính là Trần Gia Bảo, sẽ không có ai b/ắt n/ạt em nữa, em hãy sống thật tốt. Đứa bé ngoan, em sẽ được như ý nguyện.”
“Còn nữa, đừng nói cho bất cứ ai là em quen chị.”
Thần sắc của tôi lạnh băng, lùi ra sau một bước, cảnh giác nhìn Tần Xuyên.
“Anh có ý gì?”
Tần Xuyên lại không quan tâm, đi lên ôm tôi vào lòng:
“Thật ra, anh đã ghi được chứng cứ, nhưng anh đã thay đổi.”
“Hoa Hoa, như này vẫn không thể chứng minh tâm ý của anh đối với em sao?”
“Bất luận em muốn làm gì, anh đều sẽ bên cạnh em mãi mãi.”
Hóa ra, đến Nam Cương du lịch cũng là cục công an cố ý làm.
Ở Quan Châu Thập Vạn Đại Sơn, khi tôi đi vệ sinh, Tần Xuyên đã ở phía sau tôi và “Trần Gia Bảo”.
Anh ấy rõ ràng đã có được chứng cứ, nhưng không hề giao nộp.
Hóa ra, anh ấy lại yêu tôi như vậy.
Tôi cảm động nhìn Tần Xuyên, vùi mặt vào ng/ực anh ấy, dịu giọng nói:
“Anh dẫn em về nhà gặp bố mẹ, chúng ta kết hôn, em sẽ nói cho anh biết chân tướng.”
Tần Xuyên yêu tôi, lập tức không có ý kiến khác: “Ngày mai trung thu, chúng ta cùng về nhà.”
Trung thu à, đó quả thật là một ngày khắc cốt ghi tâm.
Nhìn căn biệt thự lớn trước mặt, bề ngoài tôi tỏ ra kinh ngạc nhưng trong lòng không có cảm giác gì.
“Anh Xuyên, hóa ra anh là con nhà giàu!”
Tần Xuyên ngại ngùng gãi đầu: “Đây đều là tiền của cha chú, không liên quan gì đến anh, anh vẫn thích làm việc mình thích thôi.”
Bình luận
Bình luận Facebook