Ba ngày sống cùng ông cố đã chết

Ba ngày sống cùng ông cố đã chết

Chương 6

07/12/2024 19:33

Tối ngày thứ hai, tôi sợ lại nằm mơ nữa nên đã mở trừng mắt cả đêm.

Hôm nay là ngày cuối cùng, vừa sáng sớm mấy người chú họ đã đi qua gọi ông cố ra sân chơi mạt chược.

Trong phòng, tôi kéo tay ông nội tôi khóc lóc nức nở.

“Ông nội, thật sự không ổn rồi. Cả đêm cháu không ngủ làm sao mà đi học đây.”

Ông tư bước lên bảo tôi kể lại chi tiết tình hình buổi tối cho ông ấy nghe.

Nghe xong, ông thở phào một hơi.

“Như vậy là tốt. Cứ tiếp tục như thế, hôm nay gắng gượng thêm một đêm cuối cùng thì ngày mai nhất định có thể tiễn cha đi rồi.”

Mẹ tôi đ/au lòng xoa mặt tôi, bà lấy hai quả trứng gà lăn mắt cho tôi: “Vất vả cho con rồi, lộ cả vành mắt đen ra rồi này.”

Bà nhìn ông tư của tôi: “Không còn cách khác nữa sao? Cháu nhớ lần trước nhà thím Vương nói đã cuộn giấy…”

Chưa nói xong đã bị ông tư lớn tiếng ngắt lời.

“Đừng làm những chuyện vô dụng đó! Mọi người nghĩ lại kết cục của gia đình nhà Triệu Đại Bảo hai mươi năm trước xem!”

Nhà Triệu Đại Bảo sống ở tuốt phía nam của thôn. Nghe nói ông Triệu là người về thăm nhà đầu tiên ở thôn này.

Đêm đầu tiên về thăm nhà, cả gia đình đều biến mất một cách lạ lùng ngay trong đêm. Căn nhà trong một đêm đã biến thành một đống đổ nát, không biết đã xảy ra chuyện gì khủng khiếp.

Người dân đã tìm ki/ếm trong thôn và phía sau núi rất lâu cũng không tìm được người. Ngôi m/ộ của ông Triệu thì vẫn luôn trống không.

Người dân trong thôn đều nói là do người nhà họ Triệu tiếp đón không chu đáo nên ông Triệu mới ăn sạch cả gia đình từ thịt đến xươ/ng.

Từ đó về sau về thăm nhà đã trở thành chuyện lớn mà ai trong thôn cũng không dám lơ là.

Ông tư thở dài, trong phòng lập tức trầm lắng xuống.

Cuối cùng là bà cô cả của tôi phá vỡ sự yên tĩnh: “Để Đậu tử nhà tôi thế một đêm đi, thằng bé gan dạ. Để Tiểu Đào Tử không ngủ liên tục ba ngày cũng không chịu nổi.”

Năm nay em họ cũng đã mười tuổi.

Ngủ cùng phòng với người về thăm nhà thì nên để cho con cháu có huyết thống càng cần thì càng tốt. Ông tư không đồng ý lắm, không có cách nào khác quả thật là tôi đã tiều tụy đến mức không giống con người nữa rồi, nên chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.

Đợi đến khi đám người trong gia nhà chính đều giải tán, tôi lặng lẽ kéo ông từ vào phòng phía đông, lấy mấy cọng rơm kia cho ông tư xem.

Nhà tôi không có chiếu lác, chất liệu của mấy cọng rơm này với tấm chiếu trong mơ kia giống nhau y đúc.

Giấc mơ này vô cùng chân thật, trước đến nay tôi chưa từng nằm mơ giấc mơ rõ nét như thế. Tôi không dám nói với người khác, sợ họ lo lắng nên chỉ dám nói với ông tư.

Ông tư không nói gì mà chỉ liếc nhìn ông cố đang đ/á/nh bài trong sân.

“Nếu như tối nay cháu còn nằm mơ nữa thì cẩn thận chút nhìn rõ xem cháu ở đâu. Giấc mơ này không đơn giản.”

Ăn cơm trưa xong thì tôi ngủ bù.

Tôi vẫn luôn nghĩ đến cậu nhóc kia. Tôi cố gắng nhớ lại gương mặt của người đàn ông trung niên trong giấc mơ, tôi chắc chắn chưa từng gặp ông ta. Nhưng khuôn mặt cậu nhóc đó lại quen thuộc một cách kỳ lạ, dường như đã gặp qua ở đâu rồi.

Đến tối, ông nội tôi gọi ông cố vào phòng ngủ.

“Cha, Tiểu Đào Tử không khỏe nên tối nay để Tiểu Đậu Tử ngủ với cha nhé.”

Bà cô cả dắt tay em họ đi đến trước mặt ông cố, nhưng ông cố vẫn đứng ở cửa phòng không nhúc nhích.

Ông nội tôi nghi ngờ nói: “Cha? Sao cha không vào.”

Ông cố không hề nhượng bộ, trái lại còn quay đầu sang nhìn tôi.

Tôi thấp thỏm trong lòng. Ông cố đã quyết tâm muốn tôi ngủ cùng!

Tuyệt đối không thể ngỗ ngược với ông cố, tôi luôn khắc ghi câu nói này. Cho nên tôi lập tức bước lên nói với ông cố: “Cháu thấy đỡ nhiều rồi, ông cố ơi, chúng ta vào phòng thôi.”

Cuối cùng ông cố cũng xoay người đi vào. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Danh sách chương

5 chương
08/12/2024 19:36
0
08/12/2024 19:36
0
07/12/2024 19:33
0
08/12/2024 19:15
0
07/12/2024 19:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Học Viện Đến Một Nữ Sinh

Chương 9

1 phút

Cố chấp thiên vị

Chương 7

2 phút

Song phi nhập Tử Cung

Chương 7

3 phút

Vượt Sông Mây

Chương 8

4 phút

Huyền Hy

Chương 7

7 phút

**Nhật Ký Lên Ngôi Của Kế Hậu** **Chương 1** Ta cả đời này, đã từng là con gái nhà hàn môn, cũng từng mặc lên phượng bào, từng bước một leo lên địa vị cao nhất trong hậu cung. Nhưng sau cùng, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn mẫu thân và huynh trưởng bị xử tử trước mặt, bản thân thì bị phế truất, giam cầm trong lãnh cung, chết trong cô độc. Nghĩ lại, từ khi tiến cung đến nay, ta luôn cẩn thủ bổn phận, một lòng một dạ phụng sự Thái Hậu, hầu hạ Hoàng Đế. Chẳng qua vì xuất thân thấp kém, lại không được Thái Hậu sủng ái, nên trong cung chịu đủ mọi loại khinh miệt. Đến khi được sắc phong làm Hoàng Hậu, lại bị các phi tần trong hậu cung ghen ghét, tìm cách hãm hại. Cuối cùng, ta phải chứng kiến cảnh tượng người thân bị xử trảm, bản thân thì bị vứt bỏ như đồ bỏ đi. Trước khi nhắm mắt, ta thề với lòng mình: nếu có kiếp sau, nhất định sẽ không cam tâm làm con cờ trong tay người khác! Ta muốn nắm lấy vận mệnh của chính mình, muốn ngồi vững trên ngai vàng này, muốn những kẻ từng hãm hại ta phải trả giá! Không ngờ, khi tỉnh lại, ta đã trở về thời điểm mới nhập cung. Lần này, ta sẽ không còn là cô gái ngây thơ năm đó nữa. Ánh mắt ta lạnh lùng nhìn về phía điện Thọ Khang - nơi Thái Hậu đang ngự. Ta khẽ mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: "Thái Hậu à Thái Hậu, ngươi dùng ta làm tay sai để đối phó với Hiền Phi, lại muốn đẩy ta ra đỡ đạn cho ngươi. Kiếp này, ta sẽ để ngươi biết thế nào là "dây dưa mắc vào gai"!"

Chương 6

10 phút

Bình Sinh

Chương 7

16 phút

Độc Hậu

Chương 7

18 phút
Bình luận
Báo chương xấu