Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Trước đây họ đã nói sai và đắc tội với chị là lỗi của họ, tôi xin lỗi thay cho họ. Năng lực càng lớn trách nhiệm càng cao, nếu chị không c/ứu họ, họ sẽ c.h.ế.t mất!” Cô ta thò đầu ra nhìn về hướng trung tâm thương mại, nước mắt tuôn rơi.
Bị trì hoãn như vậy, bầy xá* sống đông đảo lại ùa tới. Tiếng gầm rú ngày càng gần, nhưng tôi lại buông tay và đứng yên tại chỗ.
Một bàn tay th/ối r/ữa chỉ còn lại nửa lòng bàn tay thò ra, gi/ật mạnh lấy mái tóc dài mềm mượt của Lâm Tuyết. Cô ta sợ hãi r/un r/ẩy, nhất thời không để ý đến việc khóc, chỉ biết hét lên và ôm ch/ặt lấy eo tôi: “Chị ơi, chị ra tay mau lên!”
“Còn nói nhảm nữa không?”
“Gì… cái gì…” Giọng cô ta r/un r/ẩy, lắp bắp đến mức không nói rõ một câu.
Thấy cô ta sắp bị kéo đi, tôi trực tiếp giơ lưỡi d.a.o dính đầy chất lỏng nhầy nhụa lên và c/ắt đ/ứt mái tóc của cô ta. Con xá* sống đó ngay lập tức bị x/é toạc đầu, m.á.u đen văng tung tóe lên mặt cô ta. Thậm chí còn có vài vệt b.ắ.n vào đôi môi nhỏ đang lải nhải không ngừng của cô ta.
“Một là tự quay lại c/ứu người, hai là ngậm miệng lại.”
Thấy Lâm Tuyết mặt trắng bệch, cúi người nôn mửa không ngừng, tôi túm lấy cổ áo cô ta, vừa kéo vừa lôi đến trước cửa ngân hàng.
Ném một quả b.o.m nhỏ ra khỏi không gian, một khu vực nhỏ xung quanh ngay lập tức được dọn sạch. Tôi nhân cơ hội đó chen vào bên trong cửa cuốn, bình tĩnh mò tìm công tắc ẩn của cửa an toàn thứ hai ở một góc cách đó ba mét.
Lũ xá* sống bị chặn lại bên ngoài, dịch nhầy hôi thối màu đen từ miệng chúng chảy lênh láng khắp sàn.
Sau khi được kéo vào, Lâm Tuyết bủn rủn ngồi bệt trên sàn, thở hổ/n h/ển, vẫn chưa hoàn h/ồn.
Đúng lúc cánh cửa an toàn từ từ hạ xuống, cô ta ngước lên nhìn về góc phố, đôi mắt đột nhiên sáng lên một cách kinh ngạc.
“Tống Viễn, chúng tôi ở đây!” Cô ta kích động gào lên, thu hút ngày càng nhiều xá* sống hơn.
Tôi cũng thấy một nhóm người đang đi/ên cuồ/ng chạy về phía này, trong đó có cả Nghiên c/ứu viên và Dị năng giả.
Nhưng chỉ còn 20 giây nữa là cửa an toàn đóng hoàn toàn, trong khi nhóm người đó cách ngân hàng 80 mét và phải băng qua một bầy xá* sống. Họ hoàn toàn không thể đến kịp.
“Không được, không thể đóng cửa, họ vẫn chưa vào!” Lâm Tuyết liều mình lao đến, giữ ch/ặt công tắc.
Bản thân tôi đã bị tiêu hao dị năng đến mức kiệt quệ, giờ lại bị cô ta đẩy mạnh như vậy, tôi lập tức tối sầm mặt mũi ngã xuống đất. Cánh tay cọ xát vào một thanh thép nhô ra trên sàn, mùi m.á.u tanh lan tỏa.
Những con xá* sống đang lảng vảng ngoài cửa ngân hàng càng trở nên hưng phấn, vặn vẹo cơ thể định chen vào từ khe cửa. Tôi r/un r/ẩy nhấc mã tấu lên, từng chút một chọc lùi vài con đã lọt vào.
Ch*t ti/ệt, nếu không phải vì hào quang nữ chính, tôi đã phải bẻ g/ãy một tay một chân của Lâm Tuyết rồi!
Tôi càng ngày càng có tiềm chất làm một phản diện.
“Sao không dừng lại? Sao lại thế này!” Thấy cửa an toàn vẫn đang hạ xuống, Lâm Tuyết lo lắng dậm chân.
“Đây là thiết bị một chiều, một khi đã khởi động thì không thể dừng lại.” Tôi vừa sơ c/ứu vết thương, vừa nhàn nhạt giải thích.
“Không được, tôi không thể bỏ lại họ được huhu huhu…”
Chỉ còn mười giây nữa, khe hở của cửa an toàn chỉ còn chưa đầy một mét. Lâm Tuyết phủ phục trên sàn, vẫy vẫy đôi bàn tay nhỏ bé, muốn nâng cánh cửa nặng vài tấn lên.
Thấy không có tác dụng, cô ta bất lực ôm lấy đầu gối khóc nức nở, nước mắt giàn giụa khiến khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm xinh đẹp, đáng yêu.
Tôi không khỏi nheo mắt lại, nhìn cô ta và cười một cách á/c ý: “Vậy thì cô ra ngoài c.h.ế.t cùng họ đi. Đi đi! Cô đ/á/nh lạc hướng xá* sống chẳng phải sẽ giúp họ có thêm thời gian sao? Ra ngoài đi. Sao không nói nữa rồi? Cô không phải rất vĩ đại, rất lương thiện sao? Sao đến lúc phải hy sinh bản thân thì lại không nỡ thế?”
Lâm Tuyết vốn vụng về ăn nói, không biết cãi nhau. Dù bị tôi chế giễu, cô ta cũng chỉ im lặng ôm đầu gối khóc nức nở. Nước mắt rơi xuống rửa sạch vết m.á.u trên mặt, dần dần để lộ những đường nét tinh xảo, đáng yêu trên khuôn mặt trắng nõn.
Đúng lúc này, từ hành lang tầng hai của ngân hàng truyền đến giọng nói trầm thấp của một người đàn ông: “Đủ rồi, dừng lại đi!”
19.
Một câu thoại quen thuộc, một giọng điệu quen thuộc đầy vẻ bề trên.
Quả nhiên, giây tiếp theo, Kỳ Lẫm đã ngậm một điếu th/uốc và bước ra khỏi bóng tối.
Mí mắt hắn ta lười biếng cụp xuống, vẻ mặt nhàn nhã, thờ ơ, quanh người lấp lánh ánh sáng tím của dị năng hệ Lôi.
Gi*t hắn! C/ắt c/ụt tay chân hắn! Ném hắn đi cho xá* sống ăn! Tôi cắn ch/ặt răng, đi/ên cuồ/ng kìm nén sát ý đang dâng trào trong lòng.
Rõ ràng là hắn đã đứng ở đó từ lâu, nhưng tôi lại không hề cảm nhận được. Mặc dù bây giờ tôi đang ở trạng thái dị năng cạn kiệt và sức mạnh bị suy yếu, nhưng tôi biết Kỳ Lẫm hiện tại vẫn mạnh hơn tôi một chút. Dù sao thì tôi mới tiến hóa được dị năng “X/é toạc” chưa lâu, còn hắn đã làm chủ được dị năng hệ Lôi cả năm trời rồi.
Khoảng cách về sức mạnh do những yếu tố khách quan tạo ra rất khó có thể san lấp trong thời gian ngắn.
Nhưng khó, không có nghĩa là không thể.
Muốn chơi trò nữ chính mạnh mẽ, nam chính còn mạnh hơn với tôi sao? Biến đi!
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook