TA CHẲNG LÀM NỮ PHỤ OAN CHỦNG ĐÂU

TA CHẲNG LÀM NỮ PHỤ OAN CHỦNG ĐÂU

Chương 3

14/04/2026 15:06

Khả năng chấp hành của Kỷ Sâm cực cao, chỉ nửa canh giờ sau, ta đã ngồi vững trên xe ngựa. Công chúa hoàng gia xuất hành, tiền hô hậu ủng, bách tính hiếu kỳ vây xem đông nghịt.

"Hôm nay chẳng phải ngày công chúa xuất giá sao? Sao lại ra khỏi thành thế này?"

"Nghe nói phủ Tướng quân đối xử tệ bạc với công chúa, Thiếu tướng quân thực chất cùng tiểu thư nhà Thừa tướng mới là một đôi."

"Còn thấy m.á.u nữa kìa! Tiểu thư nhà Thừa tướng đ.â.m bị thương Thiếu tướng quân, còn suýt nữa g.i.ế.c c.h.ế.t công chúa."

"Công chúa lần này thực sự nát lòng rồi."

"Chứ còn gì nữa? Nghe nói công chúa coi tiểu thư nhà Thừa tướng là hảo hữu, kết quả bọn họ lại lén lút sau lưng nàng, chẳng biết đã tiến triển đến bước nào rồi."

"Nhưng ta nghe nói Hoàng thượng và tiểu thư nhà Thừa tướng qu/an h/ệ cũng không tầm thường..."

"Suỵt, chuyện hoàng thất đừng có nói bừa, cẩn thận rước họa vào thân!"

Ta ngồi trong xe, tai dán c.h.ặ.t vào vách gỗ, hứng thú nghe bách tính bàn tán, khóe môi khẽ nhếch. Ta thật muốn xem thử, trong tình cảnh này, sức mạnh của "Bạch nguyệt quang" liệu có thể lật ngược thế cờ được chăng.

4.

Chùa Thiên Nguyệt.

Trước khi xuống xe, ta tự nhéo mạnh vào đùi mình hai cái, đ/au, thực sự rất đ/au, loại đ/au đến phát khóc luôn ấy. Ta lại ra sức dụi mắt, cứ như thế, một vị công chúa mong manh yếu đuối, thân thể g/ầy gò xuất hiện.

Thái hậu đương nhiên đã biết chuyện xảy ra ở kinh thành, gi/ận đến mức muốn bùng n/ổ. Biết ta sắp đến, bà đã đứng đợi sẵn ở cổng chùa. Đừng hỏi tại sao Thái hậu sủng ái cháu gái như vậy mà không đi dự hôn lễ, hỏi thì chính là tác giả n/ão mạch có vấn đề thôi.

Thấy Thái hậu, ta lao đến vài bước, sau khi chắc chắn bà có thể nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe sưng húp của mình, ta liền nhào thẳng vào lòng bà, nghẹn ngào gọi: "Hoàng tổ mẫu!"

"Nhu Nhi ngoan của Ai gia, con chịu ủy khuất rồi." Thái hậu nhẹ nhàng vỗ về bờ vai đang r/un r/ẩy vì nức nở của ta, ôn nhu an ủi hồi lâu.

Lưu m/a ma bên cạnh cũng tiến lên giúp một tay, một lúc sau ta mới ngừng khóc.

Nhìn đôi mắt còn vương lệ của ta, Thái hậu càng thêm xót xa: "Nhu Nhi ngoan, ở lại đây với tổ mẫu vài ngày cho khuây khỏa, tổ mẫu nhất định sẽ đòi lại công đạo cho con."

"Hoàng tổ mẫu, Nhu Nhi không cần công đạo gì cả, Nhu Nhi không muốn quay về đó nữa, chỉ muốn ở đây hầu hạ tổ mẫu cả đời thôi." Ta nghẹn ngào nói, càng làm tăng thêm vẻ yếu đuối không nơi nương tựa.

Lòng Thái hậu thắt lại, tình thương tổn thương nặng nề đến mức nào mới khiến vị công chúa được vạn người sủng ái muốn nương nhờ cửa Phật cả đời chứ! Thái hậu tất nhiên không đành lòng, cho nên, nhất định phải có kẻ trả giá đắt.

Một canh giờ sau, ta đ/ứt quãng kể thêm nhiều chuyện. Thái hậu dỗ dành ta, tất nhiên ta cũng biết chừng mực, không để bà quá mệt mỏi nên đã giả vờ "ngủ thiếp đi" đúng lúc.

Ngay đêm đó, Thái hậu triệu tập mật thám của mình - những kẻ chuyên điều tra bí mật của triều thần. Bà hạ lệnh cho tất cả mật thám cùng hành động, bằng mọi giá trong thời gian ngắn nhất phải thu thập đủ bằng chứng về mối tư tình giữa Triệu Nguyệt Nhi và Cố Hoài An.

Trước đây Hoàng thượng thích Triệu Nguyệt Nhi, nàng ta lại là đích nữ phủ Thừa tướng, dù Thái hậu nhìn không thuận mắt cũng chẳng ngăn cản. Dẫu sao Hoàng thượng cũng đã lớn, bà chỉ mong huynh ấy hạnh phúc, bên cạnh có người tâm đầu ý hợp cũng tốt. Ai mà ngờ được, ả Triệu Nguyệt Nhi này lại còn dây dưa không rõ với phò mã! Đường đường hoàng thất, chẳng phải đều bị ả xoay như chong ch.óng trong lòng bàn tay sao?!

Lúc ta đang áp tai xuống đất nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, chẳng biết Kỷ Sâm đã đứng sau lưng ta tự bao giờ. Ta gi/ật b.ắ.n mình, suýt chút nữa là nằm sấp xuống đất.

"Kỷ Sâm, ngươi đi đứng kiểu gì mà chẳng có tiếng động thế hả?" Ta càu nhàu, ôm chân hắn ngồi dậy.

"Công chúa, dưới đất lạnh." Kỷ Sâm thong thả nói.

Ta nghẹn lời: "Bản công chúa thấy nóng!"

"Công chúa định tối nay ngủ dưới đất luôn sao?"

"Không có nha."

"Vậy còn không mau đứng dậy."

"Được rồi, dậy đây."

Kỷ Sâm khẽ cười thành tiếng. Chẳng hiểu sao, lúc hắn cười, trông đặc biệt giống nam sủng tương lai của ta thế nhỉ?

Chớp mắt đã ba ngày trôi qua. Tâm tình của ta bình ổn lại thấy rõ, chỉ là ban ngày vẫn tỏ vẻ u uất, chỉ có ban đêm lén ăn gà quay do Kỷ Sâm mang tới mới lộ ra vẻ vui mừng.

Sáng sớm ngày thứ tư, người trong cung đến truyền khẩu dụ gọi ta về kinh. Ta biết mình không thể từ chối, lúc đi còn tỏ vẻ quyến luyến không rời với Thái hậu.

"Vài ngày nữa Ai gia cũng sẽ về, con về trước đi, phải giữ gìn sức khỏe." Thái hậu an ủi ta.

Ta biết, bà đang đợi tin tức. Kỷ Sâm nói, mỗi ngày đều có mật báo gửi tới tay Thái hậu.

"Hoàng tổ mẫu giữ gìn bảo trọng ạ!" Ta ngoan ngoãn hành lễ rồi lên xe.

Xe ngựa vừa đi xa, ta liền từ trong hộp lấy ra một chiếc đùi gà thơm phức. Vẫn là Kỷ Sâm hiểu ta nhất!

Lại thêm một ngày nhìn hắn giống nam sủng của ta rồi.

5.

Sáng ngày thứ hai sau khi hồi kinh, hoàng huynh triệu ta vào Ngự Thư Phòng.

Trong Ngự Thư Phòng, Triệu Nguyệt Nhi và Cố Hoài An song song quỳ trên đất. Nhìn kìa, Cố Hoài An xem chừng đã bình phục không ít rồi. Ta đã bảo mà, đ/ao pháp của ta vô cùng tinh diệu, chỉ thấy m.á.u chứ chẳng chạm đến gân cốt.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:06
0
14/04/2026 15:06
0
14/04/2026 15:06
0
14/04/2026 15:06
0
14/04/2026 15:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu