Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tô Hoài An là nhân viên xuyên nhanh, chuyên c/ứu vớt các nam chính Long Ngạo Thiên sắp hắc hóa.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cậu trở về thế giới thật, định nghỉ hưu sống yên ổn. Không ngờ hệ thống đột nhiên thông báo:
“Chúc mừng ký chủ đã mang th/ai.”
Tô Hoài An còn chưa kịp hoàn h/ồn, hệ thống đã báo tiếp:
“Không thể x/ác định cha đứa bé. Th/ai nhi mang đặc điểm của cả ba vị nam chính.”
Ngay sau đó, bá chủ mạt thế, ki/ếm tôn tiên giới và nguyên soái tinh tế lần lượt phá vỡ không gian, tìm đến tận cửa.
Cả ba đều khẳng định đứa bé là con mình.
Còn th/ai nhi trong bụng chỉ khẽ đạp một cái.
Hệ thống phiên dịch:
“Đứa bé tỏ vẻ chê cả ba.”
–
Chương 1: Nghỉ hưu chưa đầy hai tháng, tôi đã mang th/ai
Ngày hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, Tô Hoài An đứng giữa quảng trường trung tâm của đế quốc tinh tế, phía sau là mười hai chiến hạm đang bốc ch/áy, phía trước là cánh cổng không gian dẫn về thế giới thật.
Trong đầu cậu, hệ thống 017 long trọng phát một đoạn nhạc chúc mừng dài ba phút.
“Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành liên tiếp ba nhiệm vụ cấp S.”
“Ba nam chính có chỉ số hắc hóa vượt quá chín mươi phần trăm đều đã được c/ứu vớt thành công.”
“Tổng điểm tích lũy đạt tiêu chuẩn nghỉ hưu. Tiền thưởng và quyền lợi sau nhiệm vụ đang được chuyển vào tài khoản cá nhân.”
“Ký chủ có lời gì muốn phát biểu không?”
Tô Hoài An không hề quay đầu nhìn về phía chiến hạm đang tiến lại gần từ cuối chân trời.
Cậu chỉ hít sâu một hơi rồi chân thành nói:
“Sau này đừng để tôi gặp lại Long Ngạo Thiên nữa.”
Hệ thống im lặng hai giây.
“Đã ghi nhận nguyện vọng của ký chủ.”
“Nhưng theo thống kê, ba đối tượng nhiệm vụ đều có mức độ ràng buộc với ký chủ vượt quá giới hạn an toàn. Đề nghị ký chủ tiến hành từ biệt trước khi rời đi.”
“Không cần.”
Tô Hoài An bước thẳng vào cánh cổng không gian.
“Công việc đã hoàn thành, ai về nhà nấy. Từ nay không ai n/ợ ai.”
“Nhưng nguyên soái Lục Đình Chu đang trên đường trở về. Dựa theo tốc độ hiện tại, hắn sẽ đến sau—”
“Đóng cổng.”
“Ký chủ…”
“Tôi bảo đóng cổng!”
Ánh sáng trắng bùng lên, cánh cổng không gian lập tức khép lại.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Tô Hoài An dường như nghe thấy một giọng nói khàn đặc vọng tới từ nơi rất xa.
“Hoài An!”
Giọng nói ấy vốn luôn bình tĩnh, lạnh lùng, chưa bao giờ để lộ cảm xúc trước mặt người khác. Thế nhưng vào giây phút đó, trong tiếng gọi tên cậu lại mang theo sự hoảng lo/ạn không thể che giấu.
Tô Hoài An khép mắt.
Cậu không quay đầu.
Nhân viên xuyên nhanh không được phép lưu luyến tiểu thế giới.
Đó là quy tắc đầu tiên cậu được học sau khi ký hợp đồng với Cục Quản lý Thế giới.
Nam chính có thể yêu cậu, h/ận cậu, ghi nhớ cậu hoặc quên cậu. Nhưng một khi nhiệm vụ hoàn thành, mọi qu/an h/ệ đều phải kết thúc.
Cậu đã tuân thủ quy tắc ấy suốt mười năm.
Không có lý do gì phải phá lệ vào ngày cuối cùng.
Khi mở mắt ra lần nữa, Tô Hoài An đã nằm trong khoang phục hồi của Cục Quản lý.
Nắp khoang chậm rãi mở ra, cánh tay máy đưa tới trước mặt cậu một tờ chứng nhận nghỉ hưu.
Hệ thống 017 vui vẻ thông báo:
“Chúc mừng ký chủ đã trở về thế giới thật.”
“Từ hôm nay, ngài không cần tiếp tục đóng vai tiểu sư đệ yếu đuối, nhân viên hậu cần đáng thương hay chuyên viên trấn an tinh thần tận tụy nữa.”
“Ngài đã được tự do.”
Tô Hoài An nằm yên, nhìn trần nhà trắng toát phía trên.
Mười năm xuyên qua vô số thế giới, cậu từng bị truy sát, bị nh/ốt vào địa lao, bị x/ác sống cắn rá/ch áo, bị ki/ếm khí ch/ém bay nửa mái tóc, còn từng bị một nguyên soái đang phát b/ệnh bóp cổ đến suýt ngạt thở.
Cuối cùng cậu cũng được nghỉ hưu.
Tô Hoài An giơ tay che mắt, giọng hơi khàn:
“Tôi muốn m/ua một căn nhà.”
“Điểm tích lũy của ký chủ hoàn toàn đủ.”
“Tôi muốn nuôi mèo.”
“Được phép.”
“Tôi muốn ngủ ba ngày ba đêm.”
“Đề nghị ký chủ bổ sung nước và chất dinh dưỡng trước khi ngủ.”
“Còn muốn xóa toàn bộ phương thức liên lạc với Cục Quản lý.”
Hệ thống 017 lập tức mất tiếng.
Tô Hoài An chờ một lát rồi gọi:
“017?”
Không có phản ứng.
“Cậu vừa nói tôi đã được tự do.”
Một chuỗi âm thanh rè rè vang lên.
“Tín hiệu không ổn định. Hệ thống không nghe rõ yêu cầu của ký chủ.”
Tô Hoài An cười lạnh.
Cậu đã sớm biết cái gọi là nghỉ hưu của Cục Quản lý chẳng đáng tin.
Nhưng chỉ cần không phải tiếp tục c/ứu vớt bất kỳ Long Ngạo Thiên nào, những chuyện còn lại đều có thể thương lượng.
Sau khi hoàn thành thủ tục, Tô Hoài An dùng tiền thưởng m/ua một căn hộ nằm gần trung tâm thành phố.
Căn hộ không quá lớn nhưng có ban công đón nắng, phòng khách rộng rãi và một gian phòng trống cậu định sửa thành phòng nuôi mèo.
Ba ngày đầu sau khi chuyển nhà, Tô Hoài An chỉ làm ba việc: ngủ, gọi đồ ăn và chơi game. Hệ thống 017 vài lần nhắc cậu vận động, lần nào cũng bị câu “đừng dùng dữ liệu để xúc phạm cuộc sống lý tưởng của tôi” chặn lại.
Cuộc sống nghỉ hưu bình yên đến mức không chân thật. Không x/ác sống, không thiên lôi, không chiến hạm truy sát, càng không có Long Ngạo Thiên nào lạnh mặt hỏi cậu có định bỏ họ hay không.
Thỉnh thoảng ba gương mặt vẫn hiện lên trong đầu: Cố Trầm Uyên giữa cơn mưa đen của mạt thế, Tạ Vô Trần trên đỉnh núi tuyết, Lục Đình Chu trong khoang điều trị đầy tiếng cảnh báo.
Tô Hoài An luôn lập tức gạt đi.
Đều là nhiệm vụ. Không được nghĩ.
Hệ thống 017 từng vô tình báo nhịp tim cậu tăng mười hai phần trăm. Tô Hoài An đáp là do ăn mặn rồi thẳng tay tắt tiếng nó.
Hai tháng đầu, mọi chuyện vẫn hết sức bình thường.
Cho đến một buổi sáng, Tô Hoài An vừa mở tủ lạnh đã bị mùi sữa làm cho buồn nôn.
Cậu đóng cửa tủ lại, cảm giác khó chịu lập tức biến mất.
Cậu thử mở ra lần nữa, dạ dày lại cuộn lên dữ dội.
Tô Hoài An lao vào nhà vệ sinh, ôm bồn rửa nôn khan một lúc lâu.
Hệ thống 017 được bật lại quyền phát biểu, lập tức hỏi:
“Ký chủ có cần kiểm tra sức khỏe không?”
“Không cần.”
Tô Hoài An súc miệng.
“Chắc sữa hỏng.”
“Ngày sản xuất là hôm qua.”
“Có thể tủ lạnh hỏng.”
“Nhiệt độ trong tủ vẫn bình thường.”
Tô Hoài An nhìn khoảng không trước mặt bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Cậu đang đứng về phía cái tủ lạnh à?”
Hệ thống sáng suốt lựa chọn im lặng.
Hai ngày tiếp theo, tình trạng càng rõ ràng hơn. Tô Hoài An thèm mận xanh đến mức đứng trước cửa hàng ăn liền bảy quả, trong khi chủ quán nhìn mà ê răng. Cậu ngủ mười bốn tiếng vẫn mệt, ngửi thấy mùi dầu chiên là buồn nôn, có lần vừa đứng dậy đã hoa mắt suýt ngã.
Hệ thống 017 không nhịn nổi nữa.
“Đề nghị ký chủ lập tức cho phép kiểm tra toàn thân.”
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook