TRÒ CHƠI BÁCH QUỶ

TRÒ CHƠI BÁCH QUỶ

Chap 13

14/04/2026 15:59

39.

Diêm Huyên Huyên ngỡ ngàng nghi hoặc: “…Hộp m/ù gì cơ? Có tác dụng gì?”

Màn hình livestream lóe sáng, một kệ trưng bày hiện ra.

Trên đó xếp ngay ngắn vài hàng vật thể trông như hũ tro cốt, kiểu dáng giống nhau, chỉ khác họa tiết lờ mờ bên ngoài.

“‘Q/uỷ tính’ là từ chỉ năng lực đặc biệt của q/uỷ. Những thứ này đều là đạo cụ ‘q/uỷ tính dùng một lần’, nói đơn giản là cho phép bạn thi triển một dị năng. Chạm vào hộp sẽ hoàn tất việc rút thăm. Còn mạnh hay yếu… ha ha, tùy vào số mệnh.”

Liễu Tụ đột nhiên sắc mặt hơi tái, giơ tay ra hiệu với tôi.

Trên cánh tay cô, vài chữ m á u khắc sâu hiện lên:【Hàng 2, cột 4.】

Tôi lập tức hiểu, đây là chỉ hộp thứ tư ở hàng thứ hai.

Liễu Tụ dường như luôn nhìn thấu mọi điểm then chốt trong cục diện, điều đó khiến tôi rất yên tâm.

Nhưng… tại sao phải dùng cách t ự r ạ ch m á u để nhắc tôi? Chẳng lẽ đó cũng là một phần trong q/uỷ tính của cô ấy?

Không còn thời gian nghĩ nhiều, tôi nhanh chóng tiến hành rút thăm.

Một chiếc hộp màu huyền từ trong màn hình điện thoại chui ra.

Tôi vừa nắm lấy, ánh sáng lóe lên. Chiếc hộp biến thành một “bàn tay c/ụt” màu đen.

Đen tuyền như đ/á quý, mười phần sáng bóng, như được tạc từ loại ngọc nào đó.

Năm ngón tay thon dài, khớp xươ/ng rõ ràng, thậm chí còn đang… khẽ khàng co lại như đang nắm lấy gì đó.

Tôi gi/ật nảy mình, nhưng vẫn cố gắng giữ lại, không vứt đi.

Giọng MC vang lên, mang theo tiếng cười: “Chúc mừng Bạch Dương. Đây là đạo cụ q/uỷ tính: ‘Ngọc thạch câu phần’ (Ngọc đ/á cùng nát).”

“Cách dùng: Khi bàn tay này chạm vào mục tiêu, chỉ cần niệm một tiếng ‘phá’, đối phương lập tức bạo thể mà chế*. Tiếc rằng, người sử dụng cũng sẽ chế*.”

“Nói cách khác, lấy mạng đổi mạng.”

40.

Trong lòng tôi chợt rùng mình, lập tức nhìn về phía Liễu Tụ.

Thấy cô ấy dùng ánh mắt ra hiệu trấn an tôi, tôi liền không lên tiếng nữa.

Diêm Huyên Huyên rút được một đôi mắt.

Hai con mắt màu hồng chăm chăm nhìn cô ta, đột nhiên bật nhảy, men theo cánh tay cô ta bò thẳng lên mặt. Trong tiếng thét chói tai, chúng chui thẳng vào mắt Diêm Huyên Huyên.

Khi cô ta r/un r/ẩy ngẩng đầu lên, con ngươi đã biến thành màu hồng phấn.

“Ha ha, cái này cũng không tệ. Q/uỷ tính: ‘Đoạt mục’.”

“Cách dùng: Nhìn chằm chằm vào bất kỳ vật thể nào trong hơn một giây, khẽ niệm một cái, liền có thể cư/ớp nó về tay.”

“Cái gì cũng có thể, kể cả~ đạo cụ q/uỷ tính của người khác.”

Lòng tôi trầm xuống.

Tôi lập tức giấu bàn tay c/ụt vào trong áo.

Tưởng rằng tệ nhất cùng lắm là ngọc đ/á cùng nát, ai ngờ giờ đây… có lẽ chỉ cần tôi vừa rút bàn tay c/ụt ra là sẽ bị cư/ớp mất.

“Được rồi, bắt đầu ngay lập tức.”

Trên màn hình, đồng hồ đếm ngược 10 phút bắt đầu nhấp nháy.

Liễu Tụ bước lên một bước, chắn trước người tôi.

Diêm Huyên Huyên cũng dịch chuyển vị trí, đứng sau lưng Chu Thải.

Chu Thải quát nhỏ: “Diêm Huyên Huyên, không muốn chế* thì nghe cho kỹ. Thứ nhất, cách bọn họ càng xa càng tốt, tránh bị Liễu Tụ ký sinh, tránh để bị bàn tay c/ụt chạm vào. Thứ hai, nhìn chằm chằm vào Bạch Dương, nếu cô ta lấy bàn tay c/ụt ra, lập tức dùng q/uỷ nhãn cư/ớp lấy.”

Ánh mắt Diêm Huyên Huyên lóe lên, gật đầu âm trầm.

Lời vừa dứt, Chu Thải nhanh chóng bấm vài thủ quyết kỳ quái. Hai má lập tức phồng lên, như thể muốn nôn ra gì đó.

“Ục.” Cô ta bất ngờ đưa tay vào miệng, từ từ rút ra một vật dài ngoằng.

Là một thanh đ/ao gỗ mun đen sì, tà khí lượn lờ quanh thân.

41.

MC bật thốt lên: “Là Trảm H/ồn Đao! Nhà họ Trương lần này đúng là chịu chi.”

“Ban đầu phong ấn ký ức là quyết định đúng, kịch hay nên để đến lúc này mới diễn, ha ha.”

Liễu Tụ khẽ nhắc tôi: “Nhất định phải tránh xa thanh đ/ao kia, c/ắt linh h/ồn còn dễ hơn c/ắt đậu hũ.”

Tôi nhìn khắp căn ký túc xá chật hẹp, lòng trĩu nặng.

“Vút!” Chu Thải vung đ/ao c.h.é.m tới. Nét mặt không cảm xúc, từng nhát đ/ao đều dốc toàn lực.

Liễu Tụ khẽ thở ra một hơi: “Phù—” Từ miệng cô ấy thở ra một làn khói trắng.

Khói chia làm hai dòng, nhanh chóng ngưng tụ thành hai thân ảnh.

Hình dáng giống hệt Liễu Tụ.

Đây hẳn là phân thân q/uỷ tính của cô ấy.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt nhìn thấy vẫn khiến tôi chấn động vô cùng.

Hai phân thân lập tức cuốn lấy Chu Thải, bóng đ/ao loang loáng, linh lực b.ắ.n tung tóe.

MC lẩm bẩm: “Nhất khí hóa Tam Thanh…”

“Khả năng vận dụng q/uỷ tính của Liễu Tụ, mang chút bóng dáng của Đạo gia.”

Thấy tình thế bế tắc, Chu Thải không do dự, điểm mạnh vào mi tâm, “Nở!”

Mái tóc cô ta nhanh chóng xơ x/á/c khô héo, chỉ trong chớp mắt đã trắng xóa.

Trảm H/ồn Đao đi/ên cuồ/ng phình to.

“Bùm! Bùm!”

Thanh đ/ao như cột trụ giáng xuống, phá nát hai phân thân, rồi nhanh như chớp lao về phía bản thể Liễu Tụ.

Chỉ một chiêu, Liễu Tụ ngã nhào dựa vào tường, m á u chảy đầm đìa.

Nhìn xu thế hiện tại, chỉ e cô ấy không cầm cự nổi thêm hai chiêu!

Tôi tức đến đỏ mắt.

Đỡ đ/ao không có ý nghĩa gì, phải chủ động liều mạng mới được.

Tôi lao nhanh về phía Chu Thải, đồng thời thò tay vào trong áo, nắm lấy bàn tay c/ụt “ngọc đ/á cùng nát”.

Chỉ còn chút nữa là chạm vào!

Diêm Huyên Huyên lúc này lại dán mắt nhìn tôi.

Tôi buộc phải vòng sang một góc hiểm, mượn thân thể Chu Thải để tạo một điểm m/ù trong tầm nhìn của cô ấy.

Cắn răng, tôi rút bàn tay c/ụt ra, vỗ thẳng về phía Chu Thải!

Trong khoảnh khắc tia lửa lóe lên—

Chu Thải uốn người theo một tư thế quái dị, cúi thấp né tránh đò/n đ/á/nh.

Diêm Huyên Huyên lập tức nhìn chằm chằm vào bàn tay c/ụt.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu