Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta cũng lập tức vớ lấy tấm chăn nhăn nhúm, cuống cuồ/ng che chắn cho bản thân, đồng thời ngồi dậy, xiềng xích giữa những cử động kêu lên loảng xoảng.
Hai chúng ta mỗi người thu mình ở một góc giường, ngăn cách bởi một "chiến trường" bừa bãi, không ai dám nhìn ai. Trong tẩm điện im lặng đến đ/áng s/ợ, chỉ còn lại tiếng thở có phần dồn dập của cả hai. Không khí tràn ngập sự m/ập mờ xen lẫn ngượng ngùng tột độ.
Cuối cùng vẫn là Phó Phi Bạch động đậy trước. Hắn quay lưng về phía ta, cứng nhắc cúi người nhặt bộ bào phục thân vương nhăn nát dưới đất lên, vội vàng khoác lên người để che đi những dấu hôn.
"Ta..." Hắn cất lời, giọng khàn đặc đến mức khó tin, mới nói được một chữ liền nghẹn lại, dường như không biết phải nói gì tiếp theo.
"Vương gia tối qua uống quá chén rồi." Ta tiếp một câu khô khốc, định bụng dùng lý do này để định nghĩa cho sự hoang đường đêm qua.
Tấm lưng của Phó Phi Bạch khựng lại. Một hồi lâu sau, hắn mới khẽ "ừ" một tiếng, xem như thừa nhận. Sau đó lại là sự im lặng đến ngạt thở.
"Cái đó... chân ngươi còn đ/au không?" Hắn không quay đầu lại, đột nhiên hỏi một câu chẳng liên quan.
"Cũng... cũng tạm." Ta nhìn chằm chằm vào sợi xích bạc nơi cổ chân.
"Th/uốc thì hãy uống đúng giờ." Hắn tiếp tục quay lưng dặn dò, ngữ khí có chút gượng gạo, "Một lát nữa bản vương sẽ cho người mang bữa sáng tới."
Nói xong, hắn gần như là trốn chạy, bước chân có phần hư ảo nhanh chóng rời khỏi điện, ngay cả đai áo ngoài cũng chưa kịp thắt ch/ặt.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, ngăn cách bên trong và bên ngoài. Ta thở hắt ra một hơi dài, ngã vật ra giường, nhìn chằm chằm vào những hoa văn phức tạp trên trần màn. Da mặt lúc này mới bắt đầu nóng ran lên. Cái quái gì thế này không biết!
14.
Những ngày sau đó, chúng ta rơi vào một trạng thái chung sống quái dị đến cực điểm.
Phó Phi Bạch vẫn mỗi ngày đến thăm ta, đích thân hỏi han thương thế và chuyện ăn uống. Nhưng cả hai đều ngầm hiểu mà tuyệt đối không nhắc lại chuyện đêm đó. Khi đút th/uốc, hắn sẽ đặt bát t.h.u.ố.c lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, sau đó lùi lại hai bước, ra hiệu cho ta tự uống. Khi kiểm tra vết thương ở chân, hắn sẽ khẽ ho một tiếng, ánh mắt chỉ tập trung vào nẹp gỗ, ngón tay hễ chạm vào da thịt ta là lập tức rời đi ngay, nhanh như thể bị lửa đ/ốt.
Ban đêm, hắn vẫn trở về tẩm điện ngủ. Nhưng chúng ta rất ăn ý, mỗi người chiếm một bên giường lớn, ở giữa chừa ra một khoảng trống đủ để nằm thêm một người nữa. Hai người quay lưng lại với nhau, không ai nói câu nào, chỉ có tiếng thở cố ý thu nhẹ và tiếng sột soạt thỉnh thoảng khi trở mình.
Đôi khi, ta có thể cảm nhận được hắn đang mở trừng mắt trong bóng tối, rất lâu vẫn không ngủ. Có khi chính ta cũng mất ngủ, nghe tiếng thở đều đặn phía sau lưng mà lòng rối như tơ vò.
Thời tiết dần chuyển ấm. Phó Phi Bạch cho phép ta dưới sự dìu dắt của thị vệ được ra sân nhỏ ngoài tẩm điện ngồi phơi nắng một lát. Hắn đi bãi triều về, từ xa nhìn thấy ta đang ngồi trên ghế đ/á, bước chân khựng lại, dường như muốn đi tới nhưng lại thôi.
Ta cúi đầu, giả vờ không thấy. Cuối cùng hắn vẫn bước tới, ngồi xuống đối diện ta. Hạ nhân dâng trà bánh lên rồi lặng lẽ lui xuống. Hai chúng ta mỗi người bưng một chén trà, không ai nhìn ai, cũng không ai nói lời nào.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Ta cuối cùng cũng không nhịn được, ki/ếm chuyện để nói: "Hôm nay... thời tiết không tệ."
"Ừ." Hắn đáp một tiếng, mắt nhìn vào những lá trà đang nổi nổi chìm chìm trong chén.
"Trong triều... không có chuyện gì chứ?" Ta lại hỏi.
"Vẫn ổn." Hắn trả lời súc tích. Sau đó lại không còn lời nào để nói nữa. Ta h/ận không thể tự vả vào mồm mình, hỏi mấy câu vô nghĩa gì vậy không biết!
Ngay khi ta đang vắt óc tìm chủ đề khác, Phó Phi Bạch đột nhiên lên tiếng, giọng rất khẽ, mang theo sự do dự: "Ngươi... trước kia thích ăn gì?"
Ta ngẩn người, theo bản năng trả lời: "Bánh Quế hoa phố Tây, bánh Đa cừu nhà Vương bà bà ở chợ Đông, còn có..." Nói đến một nửa, ta đột nhiên khựng lại.
Đó đều là những món mà Đại tướng quân năm xưa, tức là ta lúc chưa c.h.ế.t, thích ăn. C.h.ế.t tiệt, hắn đang dò xét lời ta!
Ngón tay Phó Phi Bạch cầm chén trà khẽ siết ch/ặt. Hắn ngước mắt nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm phức tạp, bên trong có thứ gì đó thoáng qua nhanh tới mức ta không kịp nắm bắt.
"Vậy sao?" Hắn thấp giọng nói, rồi lại rủ hàng mi xuống, "Ta ghi nhớ rồi."
Thương thế của ta dưới sự chăm sóc của những d.ư.ợ.c liệu tốt nhất và thợ nắn xươ/ng giỏi nhất, bình phục rất nhanh.
Một ngày nọ, Phó Phi Bạch đến bên giường, nhìn cổ chân đã có thể cử động tự nhiên của ta, im lặng một hồi. Sau đó, hắn lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ nhắn. Cạch một tiếng nhẹ vang lên, sợi xích bạc giam cầm ta bấy lâu nay ứng thanh mà mở.
Khoảnh khắc kim loại lạnh lẽo tách rời khỏi da thịt, ta thế nhưng cảm thấy có chút ngẩn ngơ và không thực tế.
"Có thể đi lại trong phủ này, nhưng đừng ra khỏi viện." Hắn cất chìa khóa và xiềng xích đi, ngữ khí thản nhiên, "Chân mới khỏi, đừng đi quá xa."
Ta cử động cổ chân vừa tìm lại tự do, cảm nhận sự nhẹ nhàng không còn ràng buộc: "Tạ ơn Vương gia." Ta cúi đầu, che đi cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt. Hắn không nói gì thêm, xoay người rời đi.
Chương 6
Chương 7
Chương 14
Chương 17
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook