Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cá cược à, thôi khỏi. Thua rồi thì vốn không còn, còn phải gánh n/ợ nữa.
Người ta thường nói, nếu ý thức được mình đang thở thì sẽ thành số sàn.
Câu đó đúng thật.
Rõ ràng đã tự dặn không được kí/ch th/ích Ân Trường Tiêu, nhưng phải sống chung với anh ấy thế nào lại thành vấn đề.
Nếu giữ nguyên hiện trạng, vòng tay và sự kiểm soát của anh, nghĩ kỹ thì đúng là không có ranh giới.
Còn nếu tạo khoảng cách, lỡ kí/ch th/ích anh ấy thì liệu Ân Trường Tiêu có thật sự phát đi/ên như lời bạn cùng phòng nói không?
Lòng tôi lơ lửng như bị treo giữa không trung, cứ thế mà vượt qua lễ tốt nghiệp.
Lúc anh tới đón, tôi ngồi ghế phụ, hỏi: "Anh, em có thể về nhà không?"
Ân Trường Tiêu liếc nhìn tôi, giọng dửng dưng: "Giờ chẳng phải đang về nhà sao?"
"Đường này hình như không đi ga tàu thì phải, anh." Tôi cười gượng. "Lâu rồi chưa về, em muốn thăm chú Ân."
"Đợi đến rằm tháng Bảy rồi về."
Anh mặc đồ vest đen, bàn tay dài và thon nắm ch/ặt tay lái, đường nét nghiêng mặt góc cạnh nhưng không sắc lạnh, tôi học Văn không giỏi, chẳng biết khen thế nào, trong đầu chỉ hiện lên một câu cổ văn từng học.
Dáng vẻ xán lạn yêu kiều.
Tôi nhìn anh hồi lâu, mới thốt ra một câu: "Ờ..."
Ân Trường Tiêu đưa tôi về chỗ ở của anh, là một căn hộ nhỏ, ban công trồng đầy hoa cỏ.
Tôi vừa vào cửa đã bị chiếc ghế lắc ở ban công thu hút, chạy tới reo lên: "Anh, cái này từ đâu mà có?"
"Anh m/ua cho em đó."
Ân Trường Tiêu khoanh tay dựa vào đảo bếp, mỉm cười hỏi: "Em thích căn nhà này không?"
Đây là căn nhà đầu tiên anh m/ua, v/ay mười năm, mới được sửa sang xong.
Anh hiểu rõ mọi sở thích của tôi, tôi thật sự không thể nói là không thích.
Ân Trường Tiêu gật đầu, bước lại bế tôi vào lòng rồi ngồi xuống.
"Thích là được rồi. Bận rộn quá lâu rồi, cho anh ôm một lát."
Đôi tay ấy xoa lưng tôi, kéo tôi sát lại, tiếng tim đ/ập xuyên qua hai lớp cơ thể mà vọng đến nhau, chẳng hề yên ắng.
Tôi không biết tay mình nên để đâu, một lúc sau, đành vòng tay qua cổ anh.
"Anh..."
Ân Trường Tiêu cúi đầu nhìn tôi.
"Chúng ta... có phải hơi thân quá rồi không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, bất giác bị đôi mắt sâu thẳm ấy hút lấy.
Bàn tay đặt sau lưng tôi bỗng che lấy mắt tôi. Tôi theo phản xạ chớp mắt, Ân Trường Tiêu toàn thân khẽ run, cảm giác ngứa ngáy từ lòng bàn tay lan theo th/ần ki/nh lên n/ão và xươ/ng sống.
Anh mở miệng, giọng đã hơi khàn: "Chẳng phải chúng ta là người thân nhất sao?"
Tôi không vạch trần lời nói gần như hoang đường đó, chỉ lặng lẽ gỡ tay anh ra, nói: "Em về phòng thu dọn đồ đây."
Ân Trường Tiêu buông tay để tôi rời đi, ánh mắt nóng rực vẫn luôn dõi theo tôi cho đến khi cánh cửa đóng lại.
Vừa rồi bị cấn thứ gì, trừ phi tôi là đồ ngốc, nếu không làm sao không cảm nhận được.
Điên thật rồi, anh ấy đi/ên thật rồi.
Tôi lăn qua lăn lại trên giường, cuộn người như con tằm, nhiệt độ trên mặt mới tạm hạ xuống.
Tủ quần áo trong phòng rất to, bên trong đã treo sẵn vài bộ đồ mới, thật ra chẳng có gì cần thu dọn.
Tôi liên hệ để quyên tặng quần áo cũ, tiện tay sắp xếp sách vở và mấy món figure, Ân Trường Tiêu gõ cửa, tôi mở ra.
"Chẳng phải em đã khóa cửa rồi sao?"
Anh lắc lắc chùm chìa khóa, rồi cất đi, chẳng có ý định đưa cho tôi.
"Ra ngoài ăn hay để anh nấu cho em?"
Tôi nhíu mày, lại không dám nổi gi/ận, nghẹn ra một câu: "Không muốn ăn."
Ân Trường Tiêu bước tới hai bước, vác tôi lên rồi đi ra ngoài: "Gi/ận dỗi cái gì?"
Tôi giãy vài cái: "Đặt em xuống đi, anh."
Anh nói: "Anh tưởng em sẽ nhân cơ hội này đòi anh đưa chìa khóa chứ."
Rồi từ đó mà đòi hỏi, chẳng qua là nhân lúc người ta gặp nạn mà chèn ép.
"Anh không đưa thì em có thể tự đi làm chìa." Tôi đẩy tay anh, cảm giác cứ như hàn sắt. "Thả em ra."
Hiển nhiên tôi đã đ/á/nh giá thấp th/ủ đo/ạn của anh tôi, anh đổi từ vác sang bế, tôi càng giãy thì anh bóp vào xươ/ng c/ụt tôi.
"Yên nào."
Tôi cố gắng giảng lý: "Anh không thể cứ trói em bên người mãi được, rồi ai nấu cơm?"
Ân Trường Tiêu nhướng mày: "Vậy đành để em chịu thiệt ăn đồ đặt ngoài thôi."
Nghẹn họng, tôi gi/ận dữ cấu mặt anh: "Thả em xuống, nghe chưa!"
Anh xuýt xoa: "Có thể chiều em, nhưng cũng phải bù lại chút gì chứ?"
Tôi đẩy anh ra, không mắc bẫy: "Bù gì mà bù, rõ ràng là anh không chịu buông em. Lửa là anh tự châm còn đòi c/ứu hỏa?"
Tôi từ nhỏ đã quen cái trò này rồi.
Ân Trường Tiêu bật cười: "Thông minh thật."
Tôi lườm anh một cái, tự nhảy xuống, chạy về phòng giấu kỹ chìa khóa vừa tr/ộm được.
Sau này tôi mới biết, chìa khóa trong tay anh ấy không phải cái duy nhất.
Tôi đôi lúc khó ngủ, chưa bao giờ kể cho Ân Trường Tiêu, nhưng có thể anh biết, hoặc biết rồi mà cứ làm ngơ.
Tối hôm đó, anh ấy lén mở cửa phòng tôi lúc nửa đêm, tiếng bước chân dừng lại ngay bên giường.
Tôi còn hơi mơ màng, chưa ngủ được, đến khi bị hơi thở của anh bao phủ mới chợt bừng tỉnh.
"Anh... anh làm gì vậy?"
Trên người anh phảng phất mùi rư/ợu, ngạc nhiên nói: "Tối nay chưa ngủ à?"
Bình thường ngủ rồi thì làm gì cũng không biết, cùng lắm chỉ rên rỉ vài tiếng.
Tôi hơi sợ bộ dạng này của anh, thậm chí cả hơi thở cũng nhẹ hẳn đi.
Ân Trường Tiêu vuốt mặt tôi, ngón cái xoa cằm, đột nhiên nâng lên khiến tôi phải đối diện với anh, ánh mắt anh như lửa ch/áy bừng bừng.
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook