Ái Đa Vi Thù

Chương 1

12/07/2024 18:24

Tôi là bạch nguyệt quang của bạn thân nam chính trong tiểu thuyết.

Lý Mặc Ngôn yêu tôi đến dại khời, không tiếc đ/ánh th/uốc tôi, muốn gạo nấu thành cơm.

Tôi không nguyện ý, trong lúc tranh cãi vô tình đẩy hắn xuống lầu.

Hắn rơi vào trạng thái ng/ười th/ực v/ật, có khả năng không bao giờ tỉnh lại nữa.

Mà hắn là huynh đệ tốt nhất của nam chính, bởi vì việc này, nam chính gần như h/ận tôi cay đắng.

Không những khiến gia đình tôi ph/á s/ản, còn tìm người h/ủy h/oại cả tôi. Câu nào cây nấy đều đang trách tôi á/c đ/ộc: “Cậu ấy chỉ là yêu cô quá nhiều thôi, cậu ấy có lỗi gì chứ!”

Sau khi trùng sinh, tôi cố ý tiếp cận nam chính, nhìn Lý Mặc Ngôn phát đ/iên, khiến tình huynh đệ bất diệt của bọn họ vào khoảnh khắc này hoàn toàn t/an v/ỡ.

Tôi cười khẩy: “Em chỉ là yêu anh quá nhiều thôi, em có gì sai chứ?”

1.

Tôi đứng trên sân thượng, nhìn Lâm Giang Dã đang mặt đầy đắc ý.

Hắn cầm trên tay một xấp ảnh, mỗi bức ảnh đều là hình ảnh cận cảnh bộ dạng của bố mẹ tôi khi ch*t. Lâm Giang Dã đem bức ảnh giơ lên cao, tuỳ ý để nó theo gió rơi đầy dưới đất.

Người già một đầu tóc trắng, đỡ nhau từ dưới chân núi, một lần qu/ỳ xuống một lần d/ập đầu.

Chỉ bởi vì Lâm Giang Dã nói, chỉ cần họ có thể qu/ỳ từ chân núi đến đỉnh núi, vì Lý Mặc Ngôn mà cầu phúc, thì có thể tha thứ hết thảy lỗi lầm của tôi.

Ngọn núi đó quá cao mà chân họ lại không khoẻ.

Quỳ đến nửa đường, hai chân bước hụt, hai người từ giữa sườn núi lăn thẳng xuống. M//áu th/ịt lẫn lộn, Lâm Giang Dã cố tình chụp vô số bức ảnh độ phân giải cao, dán chúng trong căn phòng nhỏ nơi tôi bị gi/am c/ầm, nói muốn tôi phải xem chúng suốt cả ngày lẫn đêm.

"Thẩm Vi Vi, ba mẹ cô đã nuôi dưỡng ra một đứa con gái tâm địa đ/ộc á/c như cô, ch*t cũng là đáng!"

Lâm Giang Dã từng câu từng chữ ch/ửi bới á/c đ/ộc.

Hắn thực sự rất h/ận tôi, h/ận đến mức muốn tôi ngay lập tức ch*t đi. Nhưng lại không muốn tôi ch*t, muốn tôi phải cầu sống không được cầu ch*t không xong. Sau đó mất hết hy vọng, gi*t người d/iệt cả tim.

Dường như chỉ có như vậy hắn mới có thể ng/uôi gi/ận.

Và lý do cho tất cả chuyện này…

Đó là bởi vì Lý Mặc Ngôn, người anh em mà hắn nhận định là tốt nhất trong đời, yêu tôi nhưng lại không có được. Liền có ý đồ đ/ánh th/uốc tôi, muốn gạo nấu thành cơm, sau khi bị tôi chống cự.

Trong lúc giằng co, vô tình bị tôi đ/ẩy xuống lầu.

Khi Lâm Giang Dã biết được chuyện này, bác sĩ vừa thông báo, Lý Mặc Ngôn rất có thể sẽ rơi vào trạng thái thực vật, vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại, cả đời nằm ở trên giường.

Hắn chạy đến trước mặt tôi với đôi mắt đỏ bừng, tóm lấy cổ tôi gầm lên, bộ dáng trông như h/ận không thể ă/n th/ịt tôi.

"Thẩm Vi Vi, cậu ấy chỉ là quá yêu cô thôi, cậu ấy có lỗi gì chứ?"

C//ưỡng h**p không thành.

Nếu bây giờ Lý Mặc Ngôn không nằm trong phòng b/ệnh, thì lúc này hắn hẳn là đang ở trong ng/ục.

Tôi chỉ đang tự vệ thôi.

Nhưng Lâm Giang Dã hoàn toàn không cho rằng người anh em của hắn có lỗi: “Nếu cô không thích cậu ấy thì ngay từ đầu cô không nên cho cậu ấy hy vọng. Cậu ấy chỉ là yêu đến mức không thể kiềm chế được bản thân mà thôi, cho nên mới đ/ánh th/uốc cô, muốn cùng cô có kết quả. Cho dù cậu ấy có sai, thì sai lầm lớn nhất chính là yêu cô!"

Lâm Giang Dã hét toáng lên, trước mặt mọi người thề rằng hắn sẽ không bao giờ tha cho tôi.

Hắn đã làm được điều đó.

Phải mất ba năm không ngừng thôn tính tài sản của nhà tôi. Khiến nhà họ Thẩm ph/á s/ản, khiến anh tôi ch*t trong một vụ t//ai n//ạn ô tô, khiến bố mẹ tôi bạc đầu chỉ sau một đêm, còn phải vì tôi leo lên ngọn núi cao đó, cuối cùng vô tình bị ngã mà ch*t.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, hắn còn muốn ép tôi đến ch*t để tr/ả th/ù cho anh em mình.

Tôi đứng trên sân thượng và nhìn những bức ảnh nằm rải rác trên mặt đất. Cảnh tượng m//áu m/e khiến tôi đ//au đ//ớn, lần này tôi thực sự không kiên trì được nữa.

Nếu như có thể, nếu như có kiếp sau.

Chắc tôi không muốn làm một người tốt nữa, không muốn khi thấy người khác bị b//ắt n//ạt, chủ động đứng ra lên tiếng bênh vực chống lưng cho người đó, thế thì sẽ không bị vướng vào, sẽ không hại đến gia đình mình.

Khi tôi nh/ảy từ trên sân thượng xuống.

Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên thêm rất nhiều ký ức lạ lẫm.

Một đời này giống như cưỡi ngựa xem hoa.

Giống như một cuốn sách bị gió thổi không ngừng lật sang trang, trên đó đã viết kết cục cuối cùng của tôi. Khoảnh khắc trước khi t/ử vo/ng, tôi chợt tỉnh dậy, biết được mình chính là nữ thứ đ/ộc á/c trong một cuốn tiểu thuyết.

Là bạch nguyệt quang của anh em tốt nhất của nam chính Lâm Giang Dã trong cuốn tiểu thuyết này, dùng cái ch*t của tôi để thúc đẩy mối qu/an h/ệ giữa họ, sau đó Lý Mặc Ngôn sẽ tỉnh dậy sau khi tôi ch*t, chỉ coi cái ch*t của tôi là vì hắn mà t//ự t* vì tình.

Còn hắn thì bắt đầu tập trung cùng với nam chính tập trung vào sự nghiệp, đ/ánh bại đối thủ lớn nhất trong cuốn tiểu thuyết này là Thời Nhạc, sau đó bắt tay với nữ chính và Lý Mặc Ngôn cùng nhau đạt đến đỉnh cao của thế giới này.

Cuối cùng kết cục là, nam nữ chính viên mãn.

Còn Lý Mặc Ngôn cũng tìm thấy tình yêu của đời mình - em gái của nam chính Lâm Giang Thi.

Còn về tôi, chỉ là một bia đ/ỡ đ/ạn bị lãng quên từ lâu. Bạch nguyệt quang trong miệng mọi người, chỉ là một người công cụ để thúc đẩy cốt truyện.

Thật sự không cam tâm mà.

Danh sách chương

3 chương
12/07/2024 18:47
0
12/07/2024 18:25
0
12/07/2024 18:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận